Hôm nay tiệm thịt buôn bán không tồi nhưng ngoài việc bán thịt heo như thường lệ, còn có mấy người đến tìm mua lòng heo kho.
Xem ra việc quảng bá của Ngu Nhụy Châu dường như thật sự phát huy tác dụng, hiệu quả đến mức Hoắc Thành Dã và Tạ Trì đều cảm thấy bất ngờ.
Ngay cả một vài bà thím trong chợ cũng tìm đến Ngu Nhụy Châu. Chẳng biết chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, cô đã làm cách nào mà có thể làm quen và trò chuyện được với những người lớn tuổi này.
Tạ Trì tấm tắc khen: “Đúng là có máu kinh doanh bẩm sinh, lợi hại thật.”
Hoắc Thành Dã không nói gì, chỉ lẳng lặng đi vào nhà kho phía sau khiêng một chiếc bàn đặc biệt ra, đặt song song bên cạnh sạp thịt, chuẩn bị để lát nữa Ngu Nhụy Châu đặt nồi lòng kho.
Cũng phải nói ý tưởng bán lòng kho này quả thực rất tốt. Vốn dĩ Hoắc Thành Dã cũng đang suy nghĩ đến chuyện trời nóng, thịt mổ ra bán không hết sẽ dễ bị hỏng. Nhưng qua tay Ngu Nhụy Châu chế biến như vậy, một ít thịt ban ngày bán không hết, tối đến mang đi kho lên lại có thể mang ra bán thêm một thời gian nữa.
Đúng là một vụ làm ăn đôi bên cùng có lợi.
Sau khi Hoắc Thành Dã kê bàn xong, Tạ Trì cũng thuận tiện cầm giẻ lau lau qua, đợi lát nữa Ngu Nhụy Châu đến dùng.
Sáng sớm chưa đến giờ cơm, người mua thịt còn ít, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi.
Đúng lúc này, có một vị khách bất ngờ ghé qua.
Trời vẫn còn âm u, mưa phùn lất phất. Đối với đa số người dân thôn Đào Hoa mà nói, cơn mưa nhỏ này chẳng thấm vào đâu hoàn toàn có thể bỏ qua, trên đường hiếm có ai che dù. Nhưng người đến trước quầy lại cầm trong tay một chiếc dù, khiến cho không gian trước quầy hàng tối sầm đi không ít.
Tạ Trì ngẩng mắt lên nhìn, lập tức kinh ngạc sắc mặt cũng trở nên kỳ quặc: “Tần... bác sĩ Tần?”
Đứng trước quầy hàng là một cô gái có gương mặt thanh tú, tóc tết hai bím tóc gọn gàng. Mặc một chiếc áo sơ mi hoa nhí,bên dưới là chân váy màu xanh lam nhạt, trông khí chất vô cùng dịu dàng, nho nhã.
Chỉ có điều đôi mắt cô ta hơi ửng hồng, cứ nhìn thẳng vào Hoắc Thành Dã đang đứng phía sau quầy hàng.
Tần Tố Lan thu dù lại: “Cho tôi ít thịt đi.”
Tạ Trì hoàn hồn, vội vàng nói: “À, được bác sĩ Tần, để tôi cắt cho!”
Tần Tố Lan không lên tiếng chỉ gật đầu, sau đó ánh mắt lại hướng về phía Hoắc Thành Dã:
“Lúc anh kết hôn tôi không có ở đây, tôi về quê rồi. Chúc mừng anh, Hoắc Thành Dã, anh kết hôn rồi thật tốt.”
Tần Tố Lan nói nhẹ bẫng, làm cho Tạ Trì đang cắt thịt cũng phải nhăn mặt.
Vẻ mặt của Hoắc Thành Dã lại rất bình tĩnh: “Ừm, cảm ơn.”
Tần Tố Lan cắn môi dưới, cố nặn ra một nụ cười:
“Đối phương chắc là xinh đẹp lắm nhỉ. Tôi nghe nói là một cô gái nổi tiếng xinh đẹp khắp vùng trên vùng dưới, Hoắc Thành Dã anh đúng là có phúc khí thật đấy.”
Hoắc Thành Dã nghĩ đến gương mặt của Ngu Nhụy Châu, nghĩ đến khuôn mặt trắng nõn của cô với đôi mắt long lanh ngấn nước, còn cả đôi môi đỏ mọng cùng khí chất quyến rũ.
Những lời định phản bác bỗng nghẹn lại nơi cổ họng, thật sự không thể thốt ra được.
Sắc đẹp quả thực là một điểm sáng cực kỳ đáng chú ý trên người Ngu Nhụy Châu, ngay cả anh cũng không thể trái lương tâm nói cô xấu xí được.
Vì thế anh cau mày suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng vẫn “Ừm” một tiếng: “Cũng được.”
Tần Tố Lan sững người, lồng ngực càng thêm tức nghẹn, bàn tay siết chặt vạt váy đến mức hằn lên những vệt trắng xanh.
Vừa hay lúc này Tạ Trì đã cắt xong thịt, niềm nở đưa cho cô ta. Không kịp nghe Tạ Trì nói gì, Tần Tố Lan chỉ cảm thấy tai mình ù đi. Cô ném tiền cho Tạ Trì, nắm chặt dù vội vàng rời khỏi tiệm thịt. Khoảnh khắc quay người đi, hốc mắt cô ta càng thêm đỏ hoe.
Đến cả dù cũng quên mở.
Người bạn đồng hành đang đợi Tần Tố Lan ở cách đó không xa, thấy cô ta đi ra liền vội vàng bung dù che cho rồi hỏi:
“Sao rồi, Hoắc Thành Dã thái độ thế nào?”
Tần Tố Lan lắc đầu, hốc mắt đỏ ửng: “Anh ấy và đối tượng kết hôn có vẻ tình cảm rất tốt, anh ấy hình như rất thích đối phương. Tớ nói cô dâu xinh đẹp, anh ấy cũng không phản bác. Quả nhiên, quả nhiên..."
“Cái gì chứ!”
Người bạn tức không chịu được:
“Hoắc Thành Dã có mắt không vậy? Hơn nữa Tố Lan, cậu không nghe nói sao, cô vợ mới của Hoắc Thành Dã vốn chẳng phải loại con gái đàng hoàng. Trước khi cưới đã qua lại với người khác, dây dưa một thời gian dài không dứt, cuối cùng bị người ta bỏ rơi mới chịu cưới Hoắc Thành Dã. Chắc là Hoắc Thành Dã trước đó không biết nên mới cưới cô ta thôi, chứ người đàn ông nào mà không ghét chứ! Nếu biết sớm thì chẳng cưới rồi!”