Thập Niên 80: Sau Khi Kiều Mỹ Nhân Gả Cho Đại Lão Mặt Sẹo Thô Kệch

Chương 38

Trước Sau

break

“Nói nữa nè, thái độ của Hoắc Thành Dã trước mặt cậu bây giờ chưa chắc là thật cũng chỉ giả vờ mà thôi. Đàn ông nào chẳng sĩ diện, anh ta chắc chắn không thể nào thích một người phụ nữ lẳng lơ không đứng đắn, đứng núi này trông núi nọ như thế được. Nhưng vì những mâu thuẫn trước đây của hai người, anh ta không muốn bị cậu chế giễu nên mới cố tình tỏ ra như vậy. Người anh ta thật sự thích là ai, Tố Lan cậu còn không biết sao? Cậu quên những chuyện trước đây rồi à!”

Mặt Tần Tố Lan đỏ bừng lên, vẻ tái nhợt lúc trước đã tan biến, trông có sức sống hơn hẳn. Cô ta xấu hổ nắm chặt cán dù, giả vờ giận dỗi:

“Cậu nói linh tinh gì thế, bọn tớ... bọn tớ chẳng có gì cả, đừng nói bừa, làm sao tớ biết Hoắc Thành Dã thích ai.”

“Còn giả vờ, còn giả vờ nữa Tố Lan. Hoắc Thành Dã đối xử với cậu tốt như vậy, sao anh ta không đối xử tốt với người khác như vậy đi? Anh ta chính là thích cậu đó. Theo tớ thấy, Hoắc Thành Dã và cô vợ mới cưới kia căn bản không thể lâu dài được đâu, thể nào cũng ly hôn thôi. Trước đây hai nhà có mâu thuẫn nhưng qua cuộc hôn nhân này, Hoắc Thành Dã chắc chắn sẽ hiểu ra người anh ta thật sự thích là ai.”

Người bạn nói xong ngừng một chút:

“Nhưng mà cậu đó Tố Lan, nếu Hoắc Thành Dã thật sự ly hôn, cậu có đồng ý ở bên anh ta không?”

Tần Tố Lan nắm chặt cán dù, hơi thở căng thẳng. Cô ta mím môi ngẩng đầu nhìn về phía tiệm thịt phía sau, dù ở khoảng cách khá xa cũng có thể mơ hồ nhìn thấy vết sẹo trên mặt Hoắc Thành Dã.

Cô nhanh chóng quay đầu lại, nắm chặt cán dù không nói trong lòng rối bời.

Giống như những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu trước khi Hoắc Thành Dã kết hôn.

[Đúng vậy, nếu Hoắc Thành Dã thật sự ly hôn, muốn theo đuổi mình, muốn cưới mình, vậy thì mình... nên đồng ý hay không đồng ý đây?]

*

“Bác sĩ Tần này bị làm sao vậy, cả nhà họ đều có vấn đề thì phải.”

Tạ Trì cắt xong thịt, lau thớt và dao nhìn bóng dáng Tần Tố Lan và bạn cô ta nắm tay nhau rời đi ở cách đó không xa, tặc lưỡi:

“Cái loại người gì không biết, cả nhà đều là mắt cao hơn đầu, kiêu căng tự cho mình là nhất. Cứ làm như ai cũng thèm kết thân với nhà họ lắm vậy. Thật phiền, khó khăn lắm mới tránh được họ, người ta kết hôn rồi mà vẫn còn tìm đến, dai dẳng không dứt."

Hoắc Thành Dã căn bản không thèm liếc Tần Tố Lan một cái, chỉ liếc nhìn Tạ Trì: “Lúc nãy cậu nói có chuyện gì lớn muốn nói?”

“À à.”

Tạ Trì phản ứng lại, hắng giọng rồi đến gần Hoắc Thành Dã:

“Anh Hoắc, người yêu cũ của chị dâu... chính là cái tên Tống Khánh Sinh đó, nghe tin đồn là bây giờ hắn ta đang làm ở phòng Cục Nông nghiệp và Chăn nuôi trên thị trấn. Chỗ đó có quản lý chúng ta không anh?”

Hoắc Thành Dã ngẫm nghĩ một chút rồi nheo mắt lại:

“Hắn ta ở trên thị trấn à?”

Tin tức từ thị trấn về nông thôn truyền đi chậm hơn rất nhiều. Hoắc Thành Dã biết Tạ Trì có mối quan hệ tốt, quen biết không ít bạn bè, dù cho Tạ Trì có nhanh nhạy tin tức đến đâu thì chuyện trên thị trấn đến được tai cậu ta cũng không biết đã qua tay bao nhiêu người.

Cho nên, chuyện Tống Khánh Sinh lên thị trấn làm việc e là diễn ra từ lâu rồi.

Chuyện này liệu có liên quan đến những biểu hiện khác thường của Ngu Nhụy Châu dạo gần đây không?

Hoắc Thành Dã không rõ nhưng ít nhất cũng có thể tìm được chút manh mối, không còn phải đoán già đoán non về con người Ngu Nhụy Châu như trước nữa.

Mùa hè, Ngu Nhụy Châu mặc một chiếc váy đỏ rực rổ đến tiệm thịt.

Ý định ban đầu của cô chỉ muốn mặc màu đỏ cho ngày đầu tiên sạp lòng kho chính thức khai trương để lấy vía may mắn, buôn may bán đắt. Nhưng màu sắc này quả thực quá nổi bật, đi suốt quảng đường khiến không ít người chú ý đến.

Trước khi bước vào tiệm thịt, thấy Tạ Trì và Hoắc Thành Dã cũng đều dùng ánh mắt kỳ quặc nhìn cô, Ngu Nhụy Châu thong thả xoay một vòng trước mặt họ nhướng mày: “Xấu lắm sao?”

Không phải là vấn đề đẹp hay không đẹp...

Tạ Trì mặt đỏ bừng vội quay đi hướng khác, không dám nhìn thẳng.

Với vóc dáng này của Ngu Nhụy Châu thì làm sao có thể xấu được. Vấn đề là quá đẹp, những đường cong trên cơ thể cũng quá rõ ràng.

Chiếc váy trên người Ngu Nhụy Châu là do cô được tìm thấy trong tủ quần áo của chủ cũ.

Đối với người trong thôn ở thời đại này, chiếc váy chấm bi đỏ này rất thời thượng nhưng trong mắt Ngu Nhụy Châu thì nó lại có chút cổ điển và cũ kỹ.

Vốn dĩ váy dài đến mắt cá chân, cô đã cắt đi phần gấu váy, phần eo rộng thùng thình cũng được cô bóp lại, còn phối thêm một chiếc thắt lưng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương