Thập niên 90: Thiên kim thật giả đã được đổi về từ lâu rồi

Chương 4: Cả nhà vui vẻ hòa thuận, quả nhiên là kiến thức rộng rãi, hiểu biết sâu xa…

Trước Sau

break

Bà ngoại thuận lợi gia nhập hội chuyên khen ngợi.

Tần Nịnh bị vây kín ở giữa, chen mấy lần cũng không tài nào thoát ra được. Mãi đến khi có người xách chiếc xẻng xào thức ăn chạy ra, vừa lớn tiếng hô “Để Nịnh Nịnh nhà tôi ăn cơm trước đã”, vừa chen vào đám đông kéo Tần Nịnh ra ngoài, màn tâng bốc vây quanh ấy mới tạm thời kết thúc.

Vì hạn chế của thời đại, Tần Nịnh sinh ra ở thôn Vân Thâm, đến giờ vẫn chưa một lần đặt chân đến Hải Thành. May mà trước đây Bùi Văn Huệ từng đặc biệt gửi cho cô một tấm ảnh gia đình, phía sau còn dán giấy ghi rõ thân phận và tên của từng người. Vì vậy, lúc bị kéo vào trong, cô lập tức nhận ra người trước mặt là ai.

“Mợ cả, may mà mợ đến, nếu mợ không đến chắc con chết đói mất.” Tần Nịnh kéo tay mợ cả. “Cảm ơn mợ cả đã cứu mạng con.”

“Mợ đoán con cũng sắp đói rồi.” Đặng Lan kéo cô ngồi xuống ghế, quay ra ngoài gọi: “Mẹ, Văn Huệ, hai người cũng vào ăn đi, không ăn nữa thức ăn nguội mất.”

Hai người đáp lời từ xa, lần lượt bước vào nhà.

Bùi Văn Huệ vào nhà liền buộc tạp dề lên người, sau đó đi thẳng vào bếp. Chẳng bao lâu sau, bà bưng bát đũa ra, đặt lên bàn, tổng cộng có năm bộ.

Bà ngoại ngồi bên cạnh Tần Nịnh, giới thiệu tình hình hiện tại cho cô: “Nhà máy nơi cậu cả và mợ út con làm việc cách đây hơi xa, bình thường không về nhà ăn trưa. Cậu út con làm việc gần đây, lát nữa sẽ về. Mẹ con và mợ cả bình thường cũng phải đi làm, nhưng hôm nay đặc biệt xin nghỉ. Lần đầu con đến đây, nhất định phải cho con nếm thử tay nghề của mợ cả. Trong nhà mình, mợ cả con nấu ăn ngon nhất.”

“Vậy con nhất định phải ăn nhiều một chút.” Tần Nịnh cầm đũa, chỉ khẽ ngửi đã ngửi thấy mùi thơm bay ra từ trong bếp, nghiêm túc nói: “Chỉ ngửi thôi đã thấy thơm quá rồi, ăn chắc chắn ngon lắm.”

“Đương nhiên là ngon rồi.” Bà ngoại gật đầu.

“Thơm thì ăn nhiều vào. Bữa trưa hôm nay là một bữa thịnh soạn đấy. Nếu không phải cậu cả và mợ út con thật sự không xin nghỉ được thì nhất định cũng phải về ăn.” Mợ cả đặt hai đĩa thức ăn lên bàn. “Con thử món gà chặt này đi, ngon lắm. Hôm kia mẹ con đặc biệt đi mua một con gà sống cho con. Gà nhà này khó mua lắm, nhưng mùi vị thật sự rất ngon. Còn món tôm rang dầu này nữa, con thử đi, bây giờ ăn luôn được rồi.”

“Cảm ơn mợ cả. Trong thư mẹ con cứ nhắc món gà chặt với tôm rang dầu mãi, hôm nay cuối cùng con cũng được ăn, lại còn là do chính tay mợ cả nấu nữa.” Tần Nịnh nói xong, thở dài một tiếng. “Bữa đầu tiên đến Hải Thành đã được ăn ngon thế này, nhỡ đâu khẩu vị của con bị nuông chiều thành kén ăn, sau này ăn món khác không nổi thì biết phải làm sao?”

Mợ cả bật cười lớn.

Một người hàng xóm đi ngang qua, tò mò thò đầu vào: “Có chuyện gì mà cười vui thế?”

“Nịnh Nịnh nhà tôi nói bữa đầu tiên đã được ăn ngon thế này, nhỡ nuông chiều khẩu vị rồi thì sau này không ăn nổi món khác.” Mợ cả cười đáp. “Thế thì chẳng phải tay nghề của tôi cũng quá giỏi hay sao.”

Người hàng xóm lắc đầu, giơ ngón cái lên: “Tay nghề của chị thì đúng là số một. Nếu không phải cứ làm phiền chị thì ngại, tôi cũng muốn ngày nào cũng sang ăn cơm chị nấu. Ngửi mùi là biết rồi, ngon lắm.”

“Vậy chị vào ăn một chút đi.” Mợ cả cười mời.

Người hàng xóm biết ý, lắc đầu: “Để lần sau vậy. Hôm nay không làm phiền cả nhà đoàn tụ. Ôi chao, mùi thơm thật đấy. Tôi đi đây đi đây, không thì thật sự phải ở lì nhà chị mất.”

Nói xong, người hàng xóm quay người nhanh chóng rời đi.

Đúng lúc ấy, Bùi Văn Huệ lại bưng thêm hai đĩa thức ăn ra. Rõ ràng bà đã nghe thấy cuộc trò chuyện vừa rồi, đặt thức ăn xuống rồi nói: “Chị dâu cả nấu ăn ngon là chuyện mọi người đều công nhận. Nịnh Nịnh, lát nữa con ăn nhiều một chút, chứ bình thường mợ cả con bận lắm, đâu có thời gian nấu cho con.”

“Vậy con nhất định sẽ ăn nhiều.” Tần Nịnh gật đầu. “Con phải nếm thật kỹ tay nghề của mợ cả, ghi nhớ mùi vị ngon lành này vào đầu. Sau này nếu ra ngoài ăn phải món không ngon, con chỉ cần nghĩ đến thức ăn mợ cả nấu là chắc chắn nuốt hết được, tuyệt đối không lãng phí.”



 

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương