Thập niên 90: Thiên kim thật giả đã được đổi về từ lâu rồi

Chương 5: Cả nhà vui vẻ hòa thuận, quả nhiên là kiến thức rộng rãi, hiểu biết sâu xa…

Trước Sau

break

Mợ cả cười lớn: “Bảo sao hai mẹ con là mẹ con, nói chuyện đều dễ nghe như vậy.”

“Mẹ con nào? Nịnh Nịnh về rồi à?”

Bên ngoài có người nhanh chân đi tới, vừa nghe thấy câu cuối đã bước vào cửa, liếc mắt liền nhìn thấy Tần Nịnh.

“Ôi chao, Nịnh Nịnh, con thay đổi nhiều quá rồi! So với tấm ảnh gửi đến ba năm trước, con lớn hơn nhiều rồi đấy.”

Tần Nịnh đứng dậy: “Con chào cậu út. Cậu út ngoài đời còn đẹp trai hơn trong ảnh nữa.”

“Hóa ra vừa rồi chị dâu cả khen con à, đúng là nói chuyện dễ nghe thật.” Bùi Văn An giơ tay chỉ ra ngoài. “Vừa bước vào cửa đã nghe hàng xóm bàn tán, nói nhà mình có một sinh viên đại học giỏi giang đến. Cậu thấy con đâu chỉ là sinh viên đại học, mà còn là sao Văn Khúc nữa.”

(Sao Văn Khúc là một cát tinh (sao tốt) thuộc bộ Lục Cát Tinh trong Tử Vi, chủ về học vấn, thi cử, tài năng nghệ thuật và sự thông minh.)

“Con nói thật mà cậu út lại không tin. Con thấy tấm ảnh đã làm lu mờ đến bảy phần vẻ đẹp trai của cậu út rồi.” Tần Nịnh dùng tay ra hiệu số bảy, nghiêm túc nói: “Cháu đọc sách thấy có những người ngoài đời trông rất đẹp, nhưng lên ảnh lại không đẹp. Cậu út chính là kiểu người đó, thuộc dạng khuôn mặt không ăn ảnh điển hình.”

“Thật à?” Bùi Văn An sờ sờ mặt mình. “Cậu cũng cảm thấy ngoài đời mình đẹp trai hơn trong ảnh. Ngay cả soi gương cũng thấy đẹp hơn ảnh rất nhiều. Trước đây còn tưởng là do mình tự nhìn mình nên mới thấy đẹp trai. Hóa ra là không ăn ảnh. Thật sự có cách nói này à?”

“Cháu lừa cậu làm gì, đương nhiên là thật rồi. Những gì viết trong sách sao có thể sai được?” Tần Nịnh vẫn nghiêm túc nói. “Ngoài ra còn có một kiểu khuôn mặt gọi là khuôn mặt ăn ảnh. Tức là ngoài đời nhìn không đẹp đến thế, nhưng chụp ảnh lên lại đặc biệt đẹp. Cậu út đã từng gặp kiểu người đó chưa?”

“Có, có, có.” Bùi Văn An liên tục gật đầu, tin lời cô không chút nghi ngờ. “Bảo sao cháu có thể thi đỗ Đại học Hải Thành. Quả nhiên là kiến thức rộng rãi, hiểu biết sâu xa.”

Hai người vừa gặp đã như quen từ lâu, càng nói càng vui. Bất kể Bùi Văn An nói chuyện gì, Tần Nịnh cũng có thể tiếp lời, hai cậu cháu trò chuyện vô cùng hòa hợp.

Trong bếp, Đặng Lan kéo Bùi Văn Huệ lại, hạ giọng nói: “Giờ yên tâm rồi chứ? Văn An với Nịnh Nịnh ở chung rất hòa hợp.”

Bùi Văn Huệ gật đầu: “Nịnh Nịnh sắp vào đại học rồi, sẽ không ở đây lâu đâu. Thời gian này phải chen chúc một chút, cảm ơn chị dâu đã thông cảm. Hôm nay cũng làm phiền chị nhiều rồi.”

“Chị rất thích Nịnh Nịnh, cứ để con bé ở đây đi.” Đặng Lan nhanh chóng liếc ra ngoài, thu hồi ánh mắt rồi khẽ đẩy Bùi Văn Huệ một cái. “Bưng nốt thức ăn ra ngoài đi, cũng sắp đến giờ ăn rồi.”

Bùi Văn Huệ gật đầu, xoay người, lấy chiếc bát úp bên trên thức ăn ra, bưng đĩa thức ăn đi ra ngoài.

Đồ ăn đã được dọn đầy đủ. Bùi Văn An lấy hai chai nước ngọt từ chiếc hòm trong góc, gõ miệng chai vào cạnh bàn để bật nắp. Vừa quay đầu đã thấy Tần Nịnh đang nhìn mình, anh nhìn chai nước trên tay rồi hỏi: “Cậu làm lại một lần nhé?”

Tần Nịnh lập tức gật đầu: “Vừa rồi con không nhìn rõ, cậu út mở thế nào vậy? Giỏi quá!”

“Thế này mà cũng gọi là giỏi à? Nắp chai này dễ mở lắm.” Bùi Văn An cầm một chai nước ngọt khác, đặt lên cạnh bàn. “Nhìn cho rõ nhé, giống thế này, gõ một cái là mở được.”

Tần Nịnh gật đầu.

“Có phải vẫn chưa nhìn rõ không? Cậu mở thêm một chai cho con xem.” Bùi Văn An đứng dậy khỏi ghế, định ra góc nhà lấy thêm một chai mới, nhưng lại bị một tiếng ho cắt ngang.

Anh lặng lẽ quay đầu, bắt gặp ánh mắt chăm chú của mẹ già.

“Mẹ, là Nịnh Nịnh muốn xem…” Bùi Văn An theo bản năng đổ lỗi sang cô.

Tần Nịnh lập tức đẩy ngược trách nhiệm về cho anh: “Không có đâu, con có nói đâu. Vừa rồi bà ngoại cũng nhìn thấy mà, là cậu út tự muốn nghịch. Cậu ấy trẻ con thật đấy!”

Bà ngoại lên tiếng, nhắm thẳng vào Bùi Văn An: “Lớn từng này rồi còn giống trẻ con thế à? Ngồi xuống, uống hết rồi hẵng lấy.”

Bùi Văn An lặng lẽ ngồi xuống, nhỏ giọng phàn nàn với Tần Nịnh: “Con mới trẻ con ấy.”

Tần Nịnh cũng hạ giọng: “Cậu út có thể dùng đũa mở nắp chai không?”



 

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương