Chuyển ngữ: L’espoir
*
Thiếu nữ hưng trí, đến thì nhanh mà cũng đi cũng rất nhanh.
Tựa như đang vuốt ve một con mèo, một khắc trước còn đang lưu luyến bộ lông mượt mà cùng với cái bụng mềm mại của nó, sau một khắc đã cảm thấy mệt mỏi, không chịu vỗ nhẹ vào cái đuôi vểnh lên của nó nữa.
Chưa kể Simon không phải là loài vật nhỏ kiêu ngạo và đáng yêu.
Hắn khổng lồ, nguy hiểm, có bộ lông thô cứng và các đặc điểm quái dị, trong cơ thể ẩn chứ sức nóng vô tận.
Winlay lười giải thích cho sự thay đổi của mình, càng không nghĩ đến bao nhiêu rắc rối mà mình đã gây ra cho Simon.
Kỳ thật nàng cũng không phải thiên kim ŧıểυ thư hoàn toàn trong sáng, tốt bụng và dịu dàng gì cho lắm.
Mọi người đều chấp nhận lớp vỏ ngoài hoàn hảo mà nàng đã xây dựng trong nhiều năm, nhưng không biết rằng trong cơ thể của nàng vẫn còn ẩn chứ một ít gai lông tàn nhẫn và ác ý.
Trong một thời gian dài tới nay, Winlay đã sử dụng sự tàn nhân này cho chính mình, buộc mình phải trở thành ‘vị hôn thê ưu tú hơn’.
Dựa theo sự trưởng thành thẩm mỹ của mẹ, hay rèn luyện lời nói và hành động theo sở thích của Laninchett, cười phải dịu dàng và nhu mì, khóc phải nức nở nghẹn ngào.
Cho dù bị Stlere đè lên mặt kính, cũng cố kỵ Lanche phía sau, theo thói quen biểu hiện ra vẻ đẹp mong manh và tang tóc.
Vì vậy, Laninchett sẽ dùng một giọng điệu thương xót và thờ ơ gọi nàng là người phụ nữ của gia tộc Carter.
Một khi chiếc lồng bị phá vỡ, sẽ không có đường quay lại nữa.
Winlay đi vào phòng thí nghiệm riêng của nàng, nàng thở dài thật sâu trước căn phòng đầy những chai thuốc, đồ thủy tinh, nồi nung và sách ma pháp.
Nàng buộc lại mái tóc dài vướng víu, khuôn mặt tinh xảo nhu hòa lộ ra ý cười gần như lạnh như băng.
Chỉ là trong nháy mắt, nụ cười này lại trở nên ôn hòa ưu nhã, tiêu chuẩn như thể đã được tôi luyện hàng trăm ngàn lần.
“Thử điều phối ma dược xem.” Nàng thì thầm: “Đưa cho Lanche thân yêu của mình nữa chứ.”
Nàng muốn nghiên cứu chế tạo một liều nước thuốc ma thật.
Thành phần phức tạp, hiệu quả lại cực kỳ mạnh mẽ, có thể làm cho Laninchett đau đớn không ngừng.
Thuốc này nên không có thuốc giải độc, khiến hắn chỉ có thể chịu sự quản chế của nàng.
Tuy rằng vẫn chưa xác định mình có thể điều chế ra thứ gì, nhưng mà, phần mô tả về tác dụng của thuốc có khác gì tình dược ma thuật trong truyền thuyết đâu.
Winlay cầm bút lông vũ lên, viết ra một dòng chữ hoa xinh đẹp nhẹ nhàng trên tờ giấy nháp màu vàng sẫm.
‘Ma dược tình yêu’.
Nếu nghiên cứu chế tạo nước thuốc thất bại, không thể phát huy tác dụng thích hợp, nhận lại là sự phẫn nộ của Laninchett; hoặc là không nắm vững liều lượng tốt, không cẩn thận đầu độc chết người…
Vậy thì coi nàng như là một người phụ nữ đáng thương không nhận được tình yêu, nhầm lẫn công thức của nước thuốc tình yêu.
***
10 ngày sau.
Bữa tiệc sinh nhật của Đệ nhất Vương tử Seagate được tổ chức long trọng và náo nhiệt.
Trời còn chưa tối hẳn, toàn bộ Hoàng cung đã sáng chói rực rỡ, những ngọn đèn được đá ma thuật điều khiển tô điểm cho những con đường và khu vườn một cách hào phóng, trên mái vòm của sảnh tiệc nổi lên hàng chục ngàn ngôi sao.
Những chiếc xe ngựa có khắc gia huy khác nhau chạy vào cổng ngoài, các ŧıểυ thư quý tộc ăn mặc lộng lẫy cầm quạt tham dự, rúc vào khuỷu tay của chồng hoặc anh trai, được bồi bàn dẫn vào đại sảnh huy hoàng.
Winlay đến với cha mình.
Tuy nhiên họ lại không đến bữa tiệc cùng nhau, mà Công tước Fährmann dắt theo nàng tình nhân mà ông thích nhất, vì vậy Winlay chỉ có thể đi xe ngựa một mình, cũng cố gắng tránh xa cha mình.
Khi xuống xe, sự tình xấu hổ đã xảy ra.
Dây đeo bên phải của qυầи ɭóŧ nàng đột nhiên bị tuột ra.
“ŧıểυ thư Winlay?”
Simon đứng trước xe, có chút bối rối gọi nàng.
Winlay giả vờ nâng lên, không dấu vết dùng cổ tay đè đai lưng quanh eo mình để chặn lại.
Nàng nhìn thoáng qua thị vệ bên cạnh mình, khẽ mỉm cười.
“Ta đi vào, ngươi không cần phải chờ bên ngoài suốt, có thể đến nơi khác đi dạo một chút.”
Laninchett không thích thú nhân, vì vậy Simon không thể vào phòng tiệc.
Trên thực tế, cả Hoàng cung cũng không có bao nhiêu thú nhân hầu hạ.
Việc Simon đứng ở đây đã thu hút rất nhiều ánh mắt của quan khách, còn có những quý cô táo bạo và nhiệt tình ném ánh mắt quyến rũ về phía hắn.
Thực chất hắn luôn thờ ơ với môi trường xung quanh, cổ họng lăn lộn, chỉ nói: “Chúc người có một khoảng thời gian vui vẻ.”
Hôm nay Winlay mặc một chiếc váy bó eo màu sáng, mái tóc dài bạch kim búi thành nụ hoa rũ xuống, bên thái dương có vài lọn tóc xoăn.
Khuôn mặt nàng dịu dàng, đôi môi đỏ tươi, thoạt nhìn vẫn là phong cách bình thường đó.
Nhưng nếu cẩn thận quan sát, sẽ phát hiện ra trang phục của thiên kim Công tước này không còn bảo thủ nữa, chất liệu được cắt vừa khít với phần eo, cổ áo là kiểu lệch vai thanh lịch.
Nàng đứng trong ánh hoàng hôn mờ ảo và ánh đèn rực rỡ giống như một viên ngọc trai còn đọng sương sớm, khiến người ta khó lòng bỏ qua.
Hôm nay người rất đẹp.
Câu nói này quanh quẩn trên đầu lưỡi của Simon, lăn lộn vài vòng, cuối cùng yên tĩnh không tiếng động.
Hắn im lặng nhìn nàng đi về phía đại sảnh.
Có một thanh niên tóc đen với khuôn mặt tuấn lãng đang đứng canh ở cửa, vươn tay phải đeo găng tay trắng ra, nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay của Winlay.
“Hôm nay ŧıểυ thư Carter rất xinh đẹp.”
Laninchett thấp giọng khen ngợi, dẫn nàng vào cửa: “Xin lỗi, ta vốn nên đón nàng trước, nhưng hôm nay thật sự rất bận rộn.”
Winlay lui sang bên cạnh, cố ý kéo dài một chút khoảng cách, mỉm cười đáp lại: “Không sao, Lanche. Chúc mừng sinh nhật chàng.”
Mấy ngày nay nàng vẫn luôn nhốt mình trong phòng thí nghiệm, trước khi đi còn làm nổ tung một cái nồi nấu, bị nước cà độc dược hắt vào người.
Tuy rằng đã tắm rửa, còn xịt nước hoa, nhưng xuất phát từ tác dụng tâm lý, nàng luôn cảm thấy trên người vẫn còn thoang thoảng mùi ảo giác.
“Em muốn đến phòng nghỉ trước để sửa sang lại trang điểm lại.” Winlay lộ ra ánh mắt áy náy: “Được không ạ?”
Tất nhiên là được.
Laninchett gật gật đầu, gọi người hầu dẫn nàng lên lầu.
Winlay ép chặt dây đeo bên trong váy, không nhanh không chậm bước lên cầu thang xoắn ốc, trên đường gặp người quen vẫn có thể chào hỏi với sắc mặt bình thường.
Sau khi vào phòng nghỉ, cuối cùng nâng tay phải chua xót lên, cởi bỏ chiếc váy dạ hội có chút bó sát, thắt lại dây lưng qυầи ɭóŧ lỏng lẻo.
Thời gian mặc chiếc váy mới khá là gấp gáp nên nàng vẫn chưa kịp điều chỉnh cho vừa người, đúng lúc thừa dịp thời gian này tranh thủ một chút.
Các cửa sổ của căn phòng hướng ra sân trong, lưới thủy tinh được đèn chiếu sáng rực rỡ.
Winlay chỉ mặc váy lót, đá giày cao gót và ngồi trên băng ghế mềm xốp.
Nàng tiện tay lấy một quả anh đào từ đĩa trái cây, vừa cắn vào miệng đã nghe thấy cửa phòng bị đẩy ra.
Một người đàn ông trẻ tuổi ăn mặc bảnh bao bước vào, khóa trái cửa lại, cụp mắt xuống nói chuyện với nàng.
“Phu nhân Layla, người có hứng thú muốn gặp tôi sao?”
Người đàn ông có một giọng nói tao nhã và du dương như đàn Cello.
Mái tóc dài xoăn đen được dùng dải ruy băng buộc ra sau đầu, ngũ quan xinh đẹp đến mức khó phân biệt được trai gái.
Làn da rất trắng, là màu trắng lạnh, trên cổ mơ hồ có thể nhìn thấy những đường gân xanh.
Khi hắn nói chuyện, hàng mi dưới run nhè nhẹ, giống như đang nhẫn nại bất an.
Đôi môi mỏng duyên dáng lại cong lên, phác họa nụ cười đủ để quyến rũ bất cứ ai.
“Người có đồng ý… Để tôi làm người tình nhân của người không?”