Chuyển ngữ: L’espoir
*
Phù.
Anh đào đỏ thẫm bị răng môi nghiền nát, hơi thở chua ngọt tràn ngập khắp khoang miệng.
Winlay bỏ hạt và cuống còn sót lại vào chiếc đĩa nhỏ chuyên dụng, chậm rãi dùng khăn tay lau lau khóe môi, sau đó nàng mới ngước mắt lên nhìn người đàn ông này.
Gương mặt non nớt nào đó trong trí nhớ dần dần trùng khớp với hắn trước mắt nàng.
Ryan.
Percy Ryan.
Winlay đã bắt đầu tham dự tiệc tùng từ khi còn rất nhỏ.
Đây như là một nghi thức xã hội bắt buộc đối với con cháu quý tộc, nàng thường nhận lời mời đến các gia đình khác nhau để chơi với những đứa trẻ cùng trang lứa.
Thỉnh thoảng, nàng cũng sẽ mời bọn họ đến phủ Công tước của mình.
Nói là chơi đùa, thực ra phần lớn thời gian đều ngồi trên chiếc ghế tròn xinh đẹp, bày đặt ra dáng người lớn mini, thưởng thức trà chiều và bánh ngọt.
Các thiên kim của mỗi nhà thì tán gẫu về những chủ đề vô thưởng vô phạt, ví dụ như thời tiết hôm nay, những kiểu mũ đang thịnh hành ở thủ đô thời gian gần đây, vòng cổ trên người họ có ý nghĩa gì.
Các cô gái giống như những nàng chim vàng anh ngây thơ, mặc dù cố gắng bắt chước hành vi của một quý cô, nhưng luôn không thể không ăn thêm một vài miếng bánh ngọt, hoặc ném sô cô la đen đắng nghét vào trà đen và khuấy đều.
Nếu cảm thấy nhàm chán, sẽ cười trêu chọc cậu thiếu gia đang đọc sách cách đó không xa.
“Ryan, sao cậu không đến nói chuyện phiếm với chúng tôi đi?”
“Ryan, tới thử món tráng miệng này đi! Cậu sẽ thích nó đấy.”
Thiếu niên ngồi trong bóng râm có dung mạo cực kỳ xinh đẹp.
Hắn mặc một chiếc áo sơ mi cổ điển màu trắng ngà, quần short sọc và đường viền cổ áo được buộc bằng một dải ruy băng màu xanh đậm.
Ngón tay trắng nõn gần như phát sáng thò ra từ những nếp gấp xếp chồng lên nhau, đè lại trang sách bay đi.
Trong tiếng cười của cô gái, hắn nâng mi mắt lên nhìn, con ngươi ngọc lục bảo tỏa ra ánh sáng nhu hòa bất lực.
“Để tôi đọc xong cuốn sách này đã.”
Hắn là ŧıểυ thiếu gia của nhà Percy.
Mà gia tộc Percy, đã có một thời kỳ huy hoàng ở Seagate.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sau này Ryan sẽ kế thừa tước vị Bá tước của cha mình, kết hôn với một thiên kim quý tộc nào đó.
Cho nên, các cô gái cười đùa, hàm chứa ít nhiều vẻ ngượng ngùng và thân mật.
Tuy nhiên, gia đình Percy nhanh chóng gặp chuyên bất ổn.
Năm Winlay mười tuổi, Lực lượng Vệ binh Thủ đô Quốc gia đã đột nhập vào lâu đài của nhà Ryan, phát hiện rất nhiều hài cốt thiếu nữ dưới tầng hầm.
Vụ mất tích hàng loạt gây ồn ào cuối cùng cũng đã được giải quyết, Bá tước Percy thân là hung thủ đã bị kết án tử hình.
Tước vị bị tước đoạt, vợ bệnh qua đời, trang viên đất phong bị thu hồi toàn bộ.
Gia tộc Percy cứ như vậy không thể gượng dậy nổi, thiếu gia Ryan được hoan nghênh ngày xưa, sau cùng thì chẳng ai ngó ngàng quan tâm.
Nhiều năm sau đó, Winlay gặp lại Ryan.
ŧıểυ thiếu gia xinh đẹp giờ đây đã trở thành người đàn ông tuấn mỹ, giọng điệu nói chuyện vẫn trước sau như một, ưu nhã lại ôn hòa.
Nhưng lời thỉnh cầu của hắn, lại là tâng bốc trắng trợn.
Hắn thậm chí còn không dám ngẩng đầu, nhìn người phụ nữ ngồi trên băng ghế dài.
“Phu nhân Layla…” Giọng Ryan dần dần trở nên khàn khàn.
Bầu không khí yên tĩnh khiến hắn lúng túng bức bối, nụ cười trước kia cũng không còn tồn tại nữa: “Người có thể kiểm tra hàng trước… Tôi… Rất sạch sẽ.”
Hiện tại Winlay chú ý tới, mặc dù trang phục của hắn gọn gàng, nhưng vải hơi cũ.
Đầu ngón tay nắm cổ tay áo đã mơ hồ trắng bệch.
“Tại sao anh không nhìn ta?” Winlay nhẹ giọng hỏi: “Nếu như anh có thể cẩn thận nhìn ngó xung quanh, cũng không đến mức sẽ đi nhầm phòng.”
Giọng nói vừa phát ra, Ryan kinh ngạc ngẩng đầu, nhất thời mặt không còn một chút máu.
“ŧıểυ… ŧıểυ thư Carter?”
Hắn vậy mà vẫn còn nhận ra nàng.
“Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Tôi đã đi nhầm phòng rồi!” Ryan hoảng loạn dời tầm mắt, xoay người kéo khóa cửa.
Hắn thật sự quá khẩn trương, ngón tay túm khóa mấy lần nhưng không thể mở nó thành công.
Cuối cùng khi khóa cửa phát ra tiếng lạch cạch rõ ràng, hắn mới bình tĩnh lại.
“ŧıểυ thư Carter.”
Ryan không quay đầu lại, hít một hơi thật sâu nói: “Thật sự xin lỗi ŧıểυ thư, tôi không có ý mạo phạm người. Hy vọng người sẽ bỏ qua, nếu như muốn trừng phạt tôi, người có thể đợi thêm một chút được không? Buổi khiêu vũ tối nay đối với tôi rất quan trọng.”
Choáng váng xông vào phòng nghỉ của vị hôn thê của Đệ nhất Vương tử, nhìn thấy thiếu nữ chỉ mặc váy lót, hơn nữa còn nói những lời hạ lưu.
Những hành vi này, cũng đủ để hắn bị đá ra khỏi cung điện, và hắn cũng sẽ không bao giờ có thể bước vào vòng xã hội quý tộc được nữa.
Nhưng Winlay chỉ nhặt một quả anh đào, hỏi: “Cái quan trọng mà anh nói, chính là tìm phu nhân Layla, yêu cầu bà ấy nhận anh làʍ t̠ìиɦ nhân sao?”
Ryan nhắm mắt lại trả lời một cách khó khăn: “Phải.”
“Anh thích bà ấy?”
“Không… Đây không phải là vấn đề là thích hay không.” Ryan dừng lại một lúc, giọng nói càng nhẹ hơn: “Tôi cần tiền.”
Winlay đã hiểu.
ŧıểυ thiếu gia nghèo rớt mùng tơi, quyết định bán mình để đổi lấy tiền bạc.
Nàng cắn anh đào đầy đặn và ngon ngọt, răng nhẹ nhàng cọ xát lớp vỏ màu đỏ thẫm.
Vị phu nhân thích nuôi dưỡng tình nhân, hơn nữa còn tên là Layla, ở thủ đô chỉ có một người.
Mà vị phu nhân Layla này, vừa rồi nàng đã gặp qua ở cầu thang, họ còn chào hỏi nhau.
“Layla đã dắt một niềm vui mới rồi, anh không thấy?” Winlay còn có ý tốt nhắc nhở: “Tối nay anh tìm bà ấy, bà ấy cũng sẽ không đáp lại anh đâu.”
Ryan im lặng trong vài giây, ngón tay nắm chặt tay nắm cửa: “Dù sao thì tôi cũng phải thử.”
“Vậy à?”
Winlay từ chối đưa ra ý kiến.
Dưới lầu truyền đến tiếng cười nói vui vẻ, giọng nói ồm ồm của Công tước Fährmann rất dễ nhận ra.
Người cha tồi tệ của nàng dường như đang trò chuyện với Laninchett, những lời khen ngợi cường điệu gần như lọt vào khe cửa.
Winlay ăn luôn anh đào chua ngọt, ngón tay đùa nghịch với cuống quả, đôi mắt rũ xuống khiến người ta không thấy rõ cảm xúc trong mắt nàng.
“Còn không bằng xin ta.” Nàng nói: “Thử lấy lòng ta, ra sức biểu hiện để trở thành tình nhân của ta.”
Sống lưng Ryan cứng ngắc, đứng trước cửa một lúc lâu hắn mới dùng giọng điệu bất đắc dĩ trả lời: “Người đừng đùa nữa.”
Giọng điệu của hắn vẫn giống như nhiều năm trước.
Thời gian dường như trôi đi, trở lại một buổi chiều đầy nắng.
Winlay ngồi trên ghế tròn thưởng thức trà đen, còn hắn thì đang trốn dưới bóng râm, đọc một tập thơ dày cộm.
“Ta không nói đùa.”
Đầu ngón tay Winlay dùng sức, bóp gãy cuống anh đào ra làm đôi.
Lời cảnh báo của Laninchett đã trở thành một thứ bùn sền sệt nào đó, từ từ bò qua trái tim nàng, để lại một hơi thở ảm đạm.
—— Sau khi kết hôn, ta sẽ không tìm nhân tình, và cũng mong nàng đừng vứt bỏ những đức hạnh trước đây của mình.
—— Có lẽ ta không cần lo lắng về nàng, dẫu sao thì nàng là con gái của gia đình Carter mà.
Đệt con mẹ y cái đạo đức tốt đẹp cức chó.
Winlay cong đôi môi đỏ mọng, giọng nói giống như rót mật: “Ryan, ta cho anh năm giây để suy nghĩ.”
Năm giây.
Tiếng nói của Laninchett mơ hồ truyền đến. Y đang nói chuyện với Đại thần về các vấn đề kinh tế gần đây.
Ba giây.
Pháo hoa ma thuật tuyệt đẹp bùng nổ trên cung điện Hoàng gia.
Một giây.
Những ký ức êm dịu ấm áp ngày ấy, thiếu niên ngồi dưới bóng râm đọc sách cuối cùng lại trở thành ảo ảnh, méo mó và biến mất.
Ryan quay người lại, bước từng bước về phía Winlay, quỳ xuống trước băng ghế dài.
Hắn nhẹ nhàng nói một tiếng xúc phạm rồi, hắn kéo đầu gối nàng ra, in một loạt nụ hôn ướt át lên phần đùi trong trần trụi.
Đôi môi mỏng có hình dáng duyên dáng mơn trớn về phía giữa hai chân, hôn lên môi hoa qua lớp qυầи ɭóŧ ren.
Winlay không từ chối.
Nàng vẫn luôn nhìn hắn, muốn biết hắn có làm đến một bước đó hay không.
Người đàn ông tóc đen có màu mắt xanh dùng răng của mình để kéo miếng vải ướt.
Hắn nâng đôi mắt xinh đẹp lên, vẻ mặt có chút khốn khổ, nhưng vẫn có nét dung túng quen thuộc.
Winlay cuối cùng cũng nhớ ra, vào cuối một bữa tiệc nào đó, thiếu niên yên tĩnh đứng dưới bóng râm lốm đốm ánh sáng, đưa tập thơ dày cộm cho nàng.
Em có muốn đọc nó không?
—— Đó là lần duy nhất, ŧıểυ thiếu gia muốn chia sẻ thế giới của mình với người khác.
Giọng nói của Ryan ẩm ướt và ôn hòa: “Hy vọng tôi có thể làm hài lòng người.”
Hắn cúi đầu, môi lưỡi mềm mại liếʍ láp môi hoa, hơi thở nóng rực phả vào miệng huyệt nhạy cảm.
Winlay nhịn không được bắt lấy mái tóc xoăn đen nhánh của hắn, vòng eo co rút từng đợt.
Trong kɧoáı ©ảʍ kỳ lại đến nối tiếp nhau, nàng nghe thấy người đàn ông nỉ non một cách mơ hồ.
“Tôi muốn là tình nhân của người.”