Thất Trinh

Chương 20: Dưới váy trống rỗng

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Phòng nghỉ dần dần tăng lên nhiệt độ của tìиɧ ɖu͙©.

Ryan liếʍ láp giữa hai chân của Winlay, đầu lưỡi di chuyển qua lại dọc theo khe hở khắn khít.

Hắn thoạt nhìn có vẻ không thuần thục cho lắm, nhiều lần hắn đã đi lệch khỏi điểm nhạy cảm.

Cũng may hắn rất thông minh.

Khi Winlay thở dốc nhanh hơn, hắn sẽ tăng thêm lực đạo.

Khi Winlay túm chặt tóc hắn, hắn biết phải liếʍ đi liếʍ lại chỗ đó nhiều lần.

Không bao lâu sau, hắn đổi khách thành chủ, triệt để nắm giữ kỹ xảo lấy lòng thiếu nữ.

Chiếc váy lót của Winlay không biết khi nào đã cuộn lên đến hông.

qυầи ɭóŧ có dây buộc cũng được cởi bỏ và ném lên đệm ghế dài.

Hai tay Ryan đè lên đùi nàng, buộc nàng phải mở rộng với chính mình, sau đó nhẹ nhàng hôn miệng hoa.

“Chỗ này của người thật đáng yêu.”

Giọng của hắn khàn đi vì động tình, khi nói chuyện đôi mắt hàm chứa ánh nước mông lung.

Mỗi lần cúi đầu liếʍ nàng, vẻ mặt đều rất chuyên chú, giống như đang đọc mười bốn hàng thơ sonnet yêu dấu.

Nửa người Winlay đều tê dại.

Nàng cắn khớp xương ngón trỏ, mơ mơ màng hỏi: “Nếu không đáng yêu… Anh sẽ không muốn chạm vào nó sao?”

“Đương nhiên là không phải…”

Ryan lại hôn lên môi hoa căng phồng một lần nữa, môi lưỡi nóng ẩm lặng nhiều lần mυ"ŧ mát hạt thịt sung huyết.

Trong tiếng rêи ɾỉ dần dần trở nên dồn dập của Winlay, hắn tăng nhanh tốc độ liếʍ láp.

Tiếng nước chậc chậc rõ ràng và hạ lưu, hô hấp của hai người hoàn toàn hòa trộn vào nhau.

“Đừng hút… A ha…” Eo bụng Winlay không ngừng run rẩy, toàn bộ cơ thể lui về phía sau, muốn thoát khỏi trói buộc của Ryan: “Đừng nhanh như vậy… Ư!”

Cuối cùng nàng không chịu nổi mà kêu lên, eo mông rung lên như co thắt, ngực phập phồng lên xuống không ngừng.

Sau khi cao trào giữa hai chân tràn ngập cảm giác râm ran, bất kỳ sự đụng chạm nào cũng trở nên nhạy cảm gấp bội.

Ryan dọc theo khe môi hoa liếʍ xuống phía dưới, đầu lưỡi chọc nhè nhẹ vào miệng huyệt, nuốt dịch yêu tuôn ra vào trong miệng.

Đèn chùm trong phòng nghỉ sáng sủa và ấm áp, phản chiếu cảnh tượng dâm dục này.

Thiếu nữ đang dang rộng hai chân, vô lực dựa vào lưng ghế, miệng hoa giữa hai chân tỏa ra ánh nước trong suốt, giống như một quả đào mọng nước.

Người đàn ông tóc đen vẫn không cảm thấy mệt mỏi như trước, dùng môi lưỡi trấn an miệng huyệt không ngừng co rút lại, liếʍ sạch khu vực xung quanh.

Đợi khi hô hấp của Winlay ổn định trở lại, hắn mới ngẩng đầu lên, thấp giọng hỏi nàng: “Tôi có đủ tư cách chưa?”

Sảnh tiệc vang lên khúc dạo đầu vui tươi.

Winlay mở to đôi mắt ướt át, có chút mệt mỏi cuộn người lại.

Nàng nói: “Đủ, miễn cưỡng đủ tư cách.”

Ryan khẽ mỉm cười, mặt mày có thêm vài phần diễm sắc, nụ cười lại mơ hồ có chút xót thương.

Là một tình nhân, hắn rất chu đáo giúp Winlay mặc váy lại, sửa sang lại kiểu tóc.

Khi cầm lấy chiếc qυầи ɭóŧ ren ướt đẫm kia, động tác có phần do dự.

“Người có định thay…”

“Không.” Winlay cắt ngang Ryan, nhận lấy qυầи ɭóŧ, gấp những mảnh vải mỏng này thành hình bông hoa lụa, nhét vào túi trước ngực hắn: “Đừng để ai phát hiện ra.”

Nàng cắn vành tai nóng bỏng của hắn, mang theo chút ác ý và phấn khích, dẫn đầu rời khỏi phòng.

Đại sảnh dưới lầu đã chật kín người.

Khúc tấu của ban nhạc sắp thay đổi.

Laninchett đứng ở chân cầu thang, trông như đang định lên lầu tìm vị hôn thê của mình.

“Sao nàng lại chậm như vậy?”

Khi nàng nắm lấy cánh tay y, y thấp giọng hỏi thăm: “Cơ thể không thoải mái sao?”

Winlay hắng giọng, cười nói vẫn ổn.

Gương mặt nàng còn ửng lên màu đỏ mỏng của tìиɧ ɖu͙©, đôi mắt màu xanh đậm ướt át và mềm mại, tựa như đang cất giấu ngàn vạn tình cảm.

Laninchett nhìn nàng chằm chằm thêm một hồi, sau đó mới muộn màng dời tầm mắt đi chỗ khác.

Hai người bước vào sàn nhảy.

Họ là nhân vật chính của điệu nhảy này, bởi vậy họ phải nhảy một điệu nhảy mở đầu.

Winlay luôn mỉm cười.

Nàng đắm chìm trong rất nhiều ánh mắt, vươn tay phải ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Laninchett.

Khoảnh khắc khúc nhạc vang lên, cả hai thực hiện một điệu nhảy khắc chế và xa cách.

Tất cả các khách mời đang theo dõi cặp cặp phu thê chưa cưới.

Trên mặt mọi người đều mang theo vẻ chúc phúc thật giả.

Không thể nghi ngờ, lúc này Winlay là tiêu điểm của vũ hội xinh đẹp nhất, cũng chói mắt nhất.

Nhưng không một ai biết, dưới làn váy bồng bềnh của nàng, không có gì cả.

Nàng và vị hôn phu của nàng đến gần rồi lại tách ra, mười ngón tay nắm chặt, hơi thở hòa huyện vào nhau.

Sau một tư thế xoay tròn, Winlay được Laninchett ôm vào lòng, cơ thể áp sát vào nhau.

Laninchett theo bản năng nhíu mày, thấp giọng nói: “Đế quốc Seragon đã ký kết hiệp ước với nước ta, nhường quyền quản lý biên giới Thành Đen. Đây là thành ý nhận lỗi mà Hoàng Đế Seragon đã dành cho chúng ta.”

Vương thái tử Stlere đột kích biên giới của Seagate, giam giữ Đệ nhất Vương tử và vị hôn thê của y.

Chuyện này cứ thế hạ màn kết thúc.

Winlay ngay cả trào phúng cũng lười trào phúng.

Nàng ồ một tiếng: “Chúc mừng.”

Laninchett im lặng một lúc, nói thêm: “Thuế của Thành Đen sẽ được chuyển sang tên của nàng.”

Winlay suýt nữa muốn cười ra tiếng.

Cái quái gì thế này? Phí bán thân? Hay là bồi thường?

Nàng lười tranh luận về chuyện này, ngữ điệu bình thường đáp lại: “Cảm ơn Điện hạ đã quan tâm.”

Hai người lại một lần nữa tách ra.

Laninchett dẫn Winlay hoàn thành thêm vài động tác nữa, trong tiếng nhạc trang trọng và nồng nàn, họ ôm nhau.

Xung quanh vang lên tiếng hoan hô nhiệt liệt.

Winlay ôm cổ Laninchett, ngửa đầu nhìn cầu thang xoắn ốc.

Tình nhân tóc đen mắt xanh đang đứng ở nơi đó, cùng với một chiếc ‘khăn tay lụa’ ren cài trước ngực.

Tầm mắt hai người giao nhau, vẻ mặt đều rất an tĩnh.

Sau đó Ryan cong môi mỏng lên, in một nụ hôn khêu gợi lên mu bàn tay.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương