Thất Trinh

Chương 21: Nữ chính lên sàn

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Sau khi màn khiêu vũ mở đầu, Winlay tách khỏi Laninchett ngay lập tức.

Nàng tránh mấy người trẻ tuổi muốn bắt chuyện, lấy một ly rượu vang trắng từ khay bồi bàn, một mình bước lên tầng hai đại sảnh, dựa vào lan can nhìn xuống cảnh tượng náo nhiệt phía dưới.

Một đôi nam nữ đứng trên sàn nhảy, hoặc cười đùa hoặc ôm hôn.

Các lão quý tộc tụ tập cách đó không xa nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng nâng ly mỉm cười.

Laninchett là nhân vật chính của bữa tiệc, xung quanh tập hợp thành một vòng người lớn.

Y hẳn là không thích trường hợp này, càng không thích môi trường quá mức bức bối, cho nên trên mặt vẫn luôn bao phủ sự hờ hững và xa cách.

Thế nhưng thủ đô có rất nhiều phụ nữ như vậy.

Thậm chí từng còn có người mạnh dạn thổ lộ, hy vọng bản thân có thể làʍ t̠ìиɦ nhân của Laninchett Điện hạ, để cho y dùng ngón tay lạnh như băng đeo găng tay trắng đùa giỡn với cơ thể mình, viết chữ ký ở gốc đùi dang rộng của họ.

Nhưng các thiếu nữ không biết, hoặc là biết nhưng cũng không thèm để ý rằng Laninchett không hề quan tâm đến chuyện tình ái, cũng không thích da kề da mặt kề mặt.

So với phụ nữ, y quan tâm đến chính trị nhiều hơn, quyền lực chính là người yêu của y, mà Seagate chính là bàn cờ của y.

Nếu thật sự muốn tìm một người mà y quan tâm, thì có lẽ người đó sẽ là Stlere của địch quốc.

Dù sao hai quốc gia này chiến nhau mấy trăm năm, mỗi một thế hệ quyền lực đều coi đối phương là kẻ thù không đội trời chung.

Cho nên Stlere mới làm nhục Laninchett bằng cách cưỡng hiếp Winlay.

Mà không lâu sau đó, cả hai người đàn ông đều sẽ yêu Eve, bắt đầu cuộc đấu tranh không phân biệt công tư.

… Nữ chính phải mê người cỡ nào mới có thể tạo ra tình tiết này?

Winlay nhấp một ngụm rượu.

Nàng tìm rồi lại tìm, không tìm được thiếu nữ nào cực kỳ nổi bật trên sàn nhảy.

Tử tước Dürer đã đến dây, ông ta đang cố gắng đẩy cái thân ục ịch vào vòng tròn nói chuyện của Laninchett.

“Người đang nhìn cái gì vậy?”

Giọng nói nam tính dễ nghe trầm thấp vang lên từ bên tai.

Không biết từ khi nào Ryan đã đến bên cạnh nàng, trong tay đang cầm một miếng bánh anh đào nhỏ.

Khoảng cách giữa hai người rất khéo, không tính là quá gần, nhưng cũng không tuân theo nghi thức nói chuyện.

Ryan giơ tay lên là có thể chạm vào mái tóc xoăn trên tóc mai của Winlay.

“Tôi đang tìm con gái của nhà Dürer.” Winlay cụp con ngươi nhìn xuống sàn nhảy, tay trái đặt lên lan can, đầu ngón tay gõ nhẹ: “Không phải nhà họ vừa mới dắt về một cô gái hay sao?”

Vừa dứt lời, lối vào đại sảnh phát sinh một trận xôn xao.

Có một thiếu niên tóc vàng có thân hình cao ngất đang túm cổ tay thiếu nữ váy xám, tức giận xông vào, hướng về phía bồi bàn lớn tiếng la hét.

“Tatjana là ai? Cút ra đây ngay!”

Giọng nói của thiếu niên rất bén nhọn, khách khứa trong đại sảnh nhất thời yên tĩnh, ngay cả các nhạc sĩ cũng buông đàn organ và kèn ống xuống, hai mặt nhìn nhau.

Laninchett ở nơi xa ngừng nói chuyện, ngước mắt lên nhìn sang.

Winlay khẽ ha một tiếng.

“Đó là Leo.” Nàng lẩm bẩm: “Khó trách vừa rồi vẫn luôn không thấy hắn…”

Đệ nhị Vương tử của Seagate - Leo, đang học tại Học viện Ma pháp Gerta, và cậu ta là một tên cuồng anh trai nghiêm trọng.

Khi cốt truyện bắt đầu, cậu ta tình cờ gặp Eve ở thủ đô và yêu nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Nếu vậy thì, thiếu nữ đang bị cậu ta lôi kéo chắc là nữ chính rồi.

Winlay di chuyển ánh mắt, nhìn về phía thiếu nữ váy xám bên cạnh Leo.

Đây là một cô gái thoạt nhìn rất ngoan ngoãn, tóc dài thẳng màu nâu, người không cao, nhưng vóc dáng rất tốt.

Ừm… Có hơi tốt quá mức.

Tầm mắt Winlay đảo qua bộ ngực đầy đặn của đối phương, vòng eo quá mảnh khảnh, cùng với cặp mông vểnh lên, cuối cùng khó khăn tập trung sự chú ý lên mặt nàng.

Ngũ quan của Eve lại đáng yêu, hàng mi cong cong và đôi mắt hạnh tròn xoe, trên sống mũi tựa hồ còn có một chút tàn nhang.

“Con sóc…” Giọng nói của Winlay rất nhỏ.

Ryan không nghe rõ: “Người nói gì vậy?”

Winlay: “Không có gì.”

Nàng ho nhẹ một tiếng, dùng động tác uống rượu để che giấu liên tưởng kỳ quái của mình.

Vương tử Leo dưới đó vẫn còn đang la hét, tức giận giống như một con cá nóc: “Tatjana đừng trốn nữa! Dám làm bẩn váy khiêu vũ của Eve, hại nàng ấy đến muộn không thể vào cửa, bây giờ còn không dám ra mặt xin lỗi sao?”

Một lát sau, một thiếu nữ có biểu cảm bối rối đứng ra khỏi đám người, tuổi tác xấp xỉ Eve.

Nàng ta ôm chặt hai tay, có chút phòng bị lại có chút kiêu ngạo đáp lại: “Em… Em không cố ý mà! Nàng ta tự đi đường không chú ý, bị xe ngựa của em văng nước tung tóe lên người nàng ta, liên quan gì đến em? Hơn nữa có ai mà đi mặc lễ phục đi bộ đến Hoàng cung chứ, chẳng lẽ xe nhà Dürer không đủ dùng sao!”

Có người trong khách khứa dùng quạt che miệng lại, vụng trộm cười ra tiếng.

Gia tộc Dürer có tiếng là kém cỏi, rất nhiều quý tộc đều chướng mắt gia tộc này, đương nhiên sẽ nhiên ném một cái nhìn khinh thường vào Eve.

Trong bầu không khí khó xử này, Eve dần dần đỏ mặt, nhẹ nhàng kéo tay áo Leo: “Điện hạ, tôi đã nói không cần phải ra mặt vì tôi rồi mà… Dù sao váy cũng đã thay rồi, nhiều người nhìn không tốt đâu…”

A a a.

Winlay cảm thấy mình chạm vào cốt truyện, đây hẳn là điểm mấu chốt để Lọ Lem hấp dẫn vương tử mà!

Nữ chính Eve bị khinh thường trước mặt mọi người, nhưng không ỷ vào thân phận của Leo mà đi làm khó Tatjana.

Sự xuất hiện đặc biệt và biểu hiện đặc biệt của nàng ta rất dễ dàng gợi lên lòng trắc ẩn của người khác…

Cho dù Laninchett vốn không cảm thông gì với cái thứ này, nhưng y cũng sẽ nhớ Eve.

Winlay nhìn chằm chằm vào Leo đang huyên thuyên giữa sân, mặt Eve đỏ bừng và Tatjana, người bị mắng sắp khóc đến nơi.

Nàng uống một ngụm rượu, tiện tay hái anh đào trên đỉnh chiếc bánh nhỏ.

Bánh ngọt này được Ryan cầm chắc trong lòng bàn tay, hiển nhiên là mang đến cho nàng ăn.

Dù sao lúc này không ai chú ý.

Ngón tay nàng vừa bóp lấy cuống anh đào, đại sảnh truyền đến tiếng khóc ấm ức: “Tôi đã nói là tôi không có cố ý mà! Sao người nhây quá vậy Nhị Vương tử Điện hạ! Chẳng trách ŧıểυ thư Winlay gọi người là cá nóc! Đúng là cái thứ có độc mà!”

Winlay: “…”

Trong cơn hỗn loạn ngắn ngủi, các quý tộc đang xem trò vui đã tìm được chính xác mục tiêu trên tầng hai.

Có người nghẹn cười đến nghẹt thở, ngửa mặt vào lòng chồng mình, cũng có người lộ ra vẻ lo lắng, rất là đau đầu mà che mặt lại.

Laninchett cau mày, thoạt nhìn rất muốn ngăn chặn màn trò hề này.

Còn vương tử nhỏ tóc vàng có biệt danh cá nóc cáu kỉnh Leo Điện hạ thì đang nghiến răng nghiến lợi tức tối, ngửa đầu trừng mắt nhìn vị hôn thê của anh trai mình.

Winlay được nhiều người chú ý chỉ yên lặng há miệng, đưa quả anh đào nhuộm kem vào miệng.

Cốt truyện này… Đến tột cùng thì đây là cái thể loại gì đây trời?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương