Chuyển ngữ: L’espoir
*
Thành thật mà nói, Winlay không muốn dính líu đến chuyện này một chút nào.
Leo rất phiền phức, mấy người này chỉ vì một chiếc váy bẩn mà ồn ào cũng rất phiền phức.
Nàng đã gặp nữ chính rồi, cũng xác định rằng mở đầu câu chuyện là cuộc gặp gỡ giữa Eve và Lanchet, nên giờ nàng không cần thiết phải ở lại đây nữa.
“À, xin lỗi nhé.” Winlay đỡ lấy đầu, lộ ra một nụ cười yếu ớt và khó xử: “Hình như tôi uống quá nhiều rồi, muốn ra ngoài hít thở không khí. Thưa quý ngài đây, quý ngài có thể đỡ tôi xuống cầu thang được không?”
Nàng đưa tay về phía Ryan.
Ryan hạ mi mắt xuống, cúi người cầm lấy đầu ngón tay Winlay.
Trên khuôn mặt hắn không tồn tại quá nhiều cảm xúc, hành động nhẹ nhàng và lịch sự như một người lạ.
“Rất hân hạnh.”
Hai người xuống lầu bước ra cửa, trước khi rời đi Winlay còn quay đầu cười cười, tỏ vẻ áy náy.
Toàn bộ quá trình Leo bị làm lơ tức giận buông tay Eve ra, muốn lao về phía Winlay để gây phiền toái.
Nhưng Laninchett đã đi tới, lạnh giọng quát cậu ta phải ngưng lại.
“Cậu đừng quậy ở đây nữa, nhìn lại bản thân mình đi, phát điên có khác gì tên say rượu không.”
Leo mở to hai mắt, vẻ mặt uất ức lại phẫn nộ.
Cậu ta nhỏ hơn Laninchett vài tuổi, diện mạo và tính cách lại khác nhau một trời một vực.
Thẳng thắn mà nói, Laninchett giống vua cha hơn, mà Leo kế thừa mái tóc vàng và đôi mắt xanh của mẹ, tính tình cũng quá mức cảm tính.
“Anh không nghe ả phụ nữ đó gọi em là gì sao?”
Cậu có chút sợ hãi anh trai, giọng hạ xuống vài phần: “Cô ta sỉ nhục hình tượng của em! Đó là sự bất kính đối với Hoàng thất!”
Đôi mắt của Laninchett hơi cụp xuống, nhìn em trai đang xù lông trước mặt, lạnh lùng đáp lại: “Mong cậu gọi nàng ấy là ŧıểυ thư Carter.”
Nói xong, y gật đầu với Eve, sau đó trở lại giữa các đại thần tiếp tục thảo luận chính sự.
Trò hề đã chấm dứt, chút khúc mắc nhỏ nhặt này không để lại nhiều dấu vết trong lòng y.
Leo bị cảnh cáo nén cơn giận xuống, trừng mắt nhìn Tatjana vài lần, một lần nữa trở nên tươi cười rạng rỡ, mời Eve nếm thử món tráng miệng của vũ hội.
Winlay và Ryan đi dạo trong sân.
Nơi này rộng rãi lại mát mẻ, nhìn là biết người làm vườn đã bỏ ra biết bao tâm huyết, cắt tỉa từng cây cỏ, bông hoa xanh tươi để tạo nên một nơi tráng lệ lạ lùng, người đứng ở giữa, tựa như lạc vào vườn hoa đầy mộng mơ.
Winlay đi thẳng vào chỗ sâu, càng đi hoàn cảnh xung quanh càng hẻo lánh.
Mãi đến khi phía trước xuất hiện một đài phun nước điêu khắc, nàng mới đá giày cao gót đi, lẩm bẩm vài tiếng như oán giận, lười biếng ngồi trên thành bệ đá của đài phun nước.
Dòng nước trong vắt rơi vào trong ao, bắn tung tóe ra vô số giọt nước nhỏ, nhẹ nhàng cào lên gò má nóng bừng.
Ryan cúi xuống nhặt giày lên, sau đó đặt gọn gàng dưới chân Winlay.
Ở tư thế này, hắn vuốt ve mắt cá chân nàng, bàn tay dán lên da thịt nhẵn nhụi, một đường hướng lên trên, cầm đầu gối cong.
Winlay chống hai tay lên bệ đá lạnh lẽo, giọng nói nhu hòa: “Có lẽ là anh nên về đi, miễn cho người khác hoài nghi anh có quan hệ gì với ta.”
“Nhưng người đã dẫn tôi tới nơi này.” Ryan ngửa đầu nhìn nàng, trong mắt không có chút bối rối nào, chỉ còn lại ý cười ôn hòa.
Nơi này không có đèn đuốc, ánh trăng trong vắt chiếu xuống ánh bạc khắp nơi.
Tiếng ồn ào của phòng tiệc trở nên mờ nhạt và xa vắng, giống như một thế giới khác.
Làn da của Ryan rất trắng, xung quanh hắn được tắm mình trong ánh trăng, giống như một vị thánh tử được sủng ái, xinh đẹp và thuần khiết.
Nhưng lời từ trong miệng hắn nói ra, hoàn toàn không liên quan gì đến thánh khiết.
“ŧıểυ thư Carter… Người có muốn tiếp tục lén lút yêu đương với tôi không?”
Winlay đưa tay vuốt ve mặt hắn, chạm đến một mảnh mềm mại lạnh lẽo như tơ lụa.
Ngón tay lập tức luồn vào tóc mai, dọc theo hộp sọ sờ ra sau đầu, tháo dây ruy băng buộc tóc ra.
Mái tóc xoăn dài đen kịt nhất thời tản ra, rơi xuống tay Winlay.
Ryan không hỏi nữa, hắn đã được sự chấp thuận ngầm.
Hai tay tiếp tục di chuyển lên trên, một tay dừng lại ở giữa hai chân ấm áp, tay còn lại rút ra, nắm lấy ngực nàng qua lớp áo.
Hắn hơi dừng lại một chút, không nghe thấy lời ngăn cản, vậy nên một bên dùng ngón tay xoa xoa miệng hoa, một bên miêu tả hình dáng của khuôn ngực.
Ngón tay thon dài thỉnh thoảng lôi kéo vị trí đầu ѵú, chọc cho Winlay thở nhanh hơn.
Váy dạ hội của nàng là kiểu hở vai, khi cổ áo bị kéo xuống một chút, nửa bầu ngực sẽ lộ ra.
Ryan cúi người tới sát gần, môi lưỡi mang theo ẩm ướt dán lên bộ ngực mềm mại, nhẹ nhàng gặm cắn, mυ"ŧ mát, đầu lưỡi chậm rãi thăm dò vào cổ áo, dịu dàng bao lấy hạt châu đỏ sung huyết.
Cùng lúc đó, bàn tay dưới đáy váy cũng chưa từng dừng lại, ngón cái vuốt ve điểm nhạy cảm phía trước, ngón giữa và ngón áp út men theo khe hở trượt tới trượt lui, nương theo nước dâm bôi trơn, xoay quanh miệng huyệt.
“Người cần phải cẩn thận đấy.”
Ryan thì thầm: “Nếu người chảy quá nhiều nước, làm ướt hết váy, chúng ta không thể giải thích với mọi người đâu.”
Tiếng nói của hắn pha trộn chút ý cười.
Winlay kẹp chặt hai chân trong kɧoáı ©ảʍ như thủy triều.
Nàng mơ mơ hồ hồ nghĩ, thiếu gia nhà Percy thoạt nhìn cũng không yếu ớt như trong tưởng tượng của nàng.
Mặc dù cả người hắn đang ở vị trí thấp hơn, nhưng cảm xúc mà hắn biểu lộ ra cũng không phải là lấy lòng, mà là dung túng và săn sóc đối với nàng.
Giống như chỉ coi nàng là thiếu nữ phản nghịch kỳ, ta cần thì ta lấy thôi.
Nếu gia tộc Ryan không suy tàn, hắn hẳn sẽ là một thanh niên xuất sắc rất được chào đón.
Làm chính trị hoặc nhập ngũ, tay nắm quyền thế, mãi mãi sẽ mang một vẻ chững trạc.
Ở trên giường, cũng sẽ là người làm chủ cục diện.
Nhưng mọi sự không có nếu.
Bây giờ hắn chỉ là một tình nhân, chịu trách nhiệm xoa dịu cảm xúc của nàng, an ủi cơ thể nàng.
Winlay dùng sức kéo mái tóc đen như sa-tanh của Ryan, hài lòng nghe được tiếng rêи ɾỉ kìm nén trong cổ họng hắn.
Sau một khắc, hắn trả thù cắn đầu ѵú của nàng, hàm răng mài giũa không nhẹ không nặng.
Bàn tay phía dưới đưa lên cao trào một lần nữa, bôi nước dâm ướt lên ngực bên còn lại trần trụi của nàng.
Winlay cúi đầu thở dốc, cổ áo gắt gao bị kẹt dưới ngực, hai chiếc bánh bao tròn nhỏ đáng thương và đáng yêu bị bóp thành hình dạng nhọn.
Chất lỏng trong suốt lấp lánh như pha lên dính vào trước ngực, dọc theo độ cong nhấp nhô chậm rãi chảy xuôi, cuối cùng tụ lại trên núm ѵú đứng thẳng, gió thổi qua là lung lay sắp đổ.
Phía trước đài phun nước là một bức tường hoa dây leo màu xanh mướt.
Nếu có người vô tình đi dọc theo con đường mòn đến đây, chỉ cần vòng qua góc tường là có thể bắt gặp cặp nam nữ đang len lén ân ái.
Nếu Laninchett đến tìm nàng thì sao?
Winlay suy nghĩ miên man, nếu Laninchett nhìn thấy cảnh tượng này, sẽ kết hôn với nàng ư?
Sẽ kết hôn chứ.
Hắn không quan tâm đến cơ thể nàng.
Nếu phát hiện nàng làm trái với lời cảnh cáo của hắn, hắn cũng chỉ có thể lộ ra biểu cảm ghét bỏ, tránh xa nàng một chút, chịu đựng sạch sẽ để hoàn thành hôn lễ.
Người như vậy, vậy mà cũng có thể làm nam phụ si tình trong chuyện tình yêu của người khác.
“Ha…”
Giọng của Winlay giống như tiếng thở hổn hển lại giống như đang cười nhạo.
Sau khi được đưa lên cao trào một lần nữa, nàng đẩy Ryan ra, sửa sang lại quần áo của mình, dự định trở lại sảnh tiệc.
Nhưng mà cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân hỗn độn, khoảng cách càng lúc càng gần.
Winlay lập tức túm cổ áo Ryan dẫn hắn trốn vào một góc tối, dùng ngón trỏ đè môi hắn lại, ý bảo hắn không được phát ra tiếng.
Đôi mắt Ryan cong cong, thuận thế ôm lấy nàng, im lặng ở trong góc.
Có người đi vòng qua bức tường hoa, vũng vẫy hất tay người kia ra.
“Buông ra! Anh đưa tôi đến đây làm gì?”
Người nói chuyện chính là Eve vừa mới gặp.
Mà người đàn ông theo sát phía sau, mặt mũi u ám và phẫn nộ, hiển nhiên là có ý đồ xấu.
“Mày nghĩ mày là ai hả, ỷ vào thể diện của Leo Điện hạ, dám nhục nhã em gái tao trước mặt mọi người à? Không phải chỉ là một chiếc váy rách thôi sao, mày muốn bao nhiêu, nhà tao sẽ trả cho mày, còn về phần mày dám làm Tatjana xấu mặt?” Người đàn ông nắm chặt vai Eve: “Con ả đê tiện, bây giờ tao lột váy của mày ra, để mày trần truồng quay về nhà Dürer…”