Thất Trinh

Chương 2: Người đàn ông khác đang cắm ngươi

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Cuộc chiến giữa Seagate và Seragon kéo dài hơn hai trăm năm.

Tuy nhiên, bây giờ, hai quốc gia đã không sử dụng dao và súng, không có cuộc chiến và cái chết nữa. Chỉ riêng trong một căn phòng thẩm vấn chật chội, ẩm ướt dưới lòng đất, tiến hành lôi kéo và tấn công lẫn nhau.

Laninchett đã từ bỏ vị hôn thê của mình.

Mà Stlere sẽ làm một điều tàn bạo, để hoàn thành sự xúc phạm đến Seagate.

Không ai có thể nghĩ tới cảm xúc của Winlay.

Nàng bị kẹp giữa hai người đàn ông, ngẩng đầu là có thể nhìn thấy khuôn mặt tuấn lãng của vị hôn phu Lanche, hơi muốn khép hai chân lại là sẽ bị Stlere phía sau quất vào mông.

“Không được lộn xộn, nếu như ngươi không muốn nằm bò thì ra ngoài cho người ngoài đó chơi.”

Stlere có giọng nói tao nhã dễ nghe, nhưng từ ngữ của gã lại hạ lưu và thô bỉ, quả thực không giống người thừa kế nghiêm túc của một đế chế.

Winlay cắn chặt răng.

Nàng đắm chìm trong ánh mắt của Laninchett, cảm thấy mình như một con chiên đang chờ bị làm thịt.

Nàng không nhìn thấy dung nhan của Stlere, cũng không biết gã đang nhìn chăm chú vào huyệt nhỏ của mình, đôi mắt vàng sẫm xinh đẹp xinh đẹp hơi nheo lại, như thể sắp nhấm nháp một món ngon.

Gậy thịt nhổng lên thật cao, phần đỉnh đã tràn ra chất lỏng trong suốt.

Stlere thẳng lưng đẩy lung tung vài lần, bôi chất lỏng dính nhớp lên đùi trong của Winlay. Gã cảm nhận được sự run rẩy của Winlay, một tay dứt khoát giữ chân, một tay vịn gậy thịt của mình, nhắm ngay hoa huyệt nhỏ hẹp, chậm rãi tiến vào.

Đau quá!

Đau hơn chuôi kiếm đâm vào!

Winlay không thể ức chế phát ra tiếng hét chói tai, ngay sau đó nước mắt sinh lý tràn đầy hốc mắt. Nàng lại không nhìn rõ mặt Laninchett, chỉ dựa vào tôn nghiêm đáng thương, cắn môi thật chặt, không chịu rêи ɾỉ thêm nửa câu nữa.

Stlere thở hổn hển, trán nổi lên đầy gân xanh.

Gã chỉ cắm vào một nửa, đã cảm giác khó tiến lên. Nữ nhân này thật sự quá khắn khít, vô số nếp gấp thịt mềm bên trong đang nhúc nhích, từng giây từng phút cố gắng đẩy ra, lại liều mạng muốn nuốt vào. Nếu như không phải ý chí của gã kiên định, suýt chút nữa đã trực tiếp xuất tinh.

Nhưng Laninchett đang theo dõi.

Người đàn ông tội nghiệp, vô dụng bị trói trên ghế, đang quan sát cuộc đàm phán hòa bình qua cửa kính.

Stlere không thể chấp nhận thua cuộc.

Gã nhếch khóe miệng, lộ ra một nụ cười khiêu khích tàn khốc với Laninchett, thắt lưng hung hăng đẩy lên, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái phá vỡ thịt huyệt Winlay, tiến thẳng đến chỗ sâu nhất.

Túi tinh phồng lên, trực tiếp dán vào đóa hoa mềm mại.

“Ha…”

Stlere nhẹ nhàng thở dốc, cuối cùng cũng có thể dùng hai tay bóp chặt eo Winlay, đưa đẩy dữ dội hết lần này đến lần khác.

Thân gậy ra vào dính từng sợi máu, hình ảnh này là hình ảnh đáng để khoe khoang nhất.

“Winlay. ŧıểυ thư Winlay…”

Gã híp con ngươi vàng sẫm lại, đôi môi đỏ thẫm nói ra từng lời tàn nhẫn: “Ngươi sờ xem, hiện tại có người đàn ông khác đang chơi ngươi.”

Winlay nằm trên mặt đất, không lên tiếng, duy chỉ có bả vai run rẩy để chứng tỏ nàng vẫn còn ý thức.

Stlere cúi người xuống, cởi dây thừng trên cổ tay nàng, túm lấy một bàn tay sờ gậy thịt đang di chuyển trong miệng huyệt. Ngón tay yếu ớt vừa đụng phải dươиɠ ѵậŧ của gã, đã kịch liệt giãy dụa rụt lại.

Stlere nở nụ cười.

Gã mỉm cười, sau đó nhìn lại Laninchett.

Tuy nhiên, vị vương tử giờ đang trở thành tù nhân này vẫn luôn giữ biểu cảm lãnh đạm, chỉ hơi hơi nhíu giữa hai mày lại, giống như đang khinh bỉ trận tàn bạo đơn phương này.

Đáy mắt Stlere dần dần tối sầm.

Ngay tại tư thế này, gã xoay cả người Winlay lại, bắt nàng phải đối mặt với mình.

Gậy thịt to lớn nghiền nát trong cơ thể xoay một vòng, kí©ɧ ŧɧí©ɧ Winlay than khóc ra tiếng. Nàng mở to hai đẫm lệ mông lung, cuối cùng cũng thấy rõ diện mạo của kẻ đầu sỏ.

Đó là một người đàn ông đẹp trai đến quá đáng.

Mái tóc vàng xoăn nhẹ che đi vành tai, lông mày dài xếch lên, đôi mắt hơi nhướng lên, màu môi đỏ thẫm diễm lệ.

Gã có một đôi mắt vàng sáng ngời, trông nguy hiểm như dã thú, hiện giờ trong đôi mắt này đang phản chiếu bóng dáng không một mảnh vải che thân của nàng.

Stlere, hùng sư của đế quốc.

Winlay chú ý tới hắn có đeo một chiếc bông tai ruby bên tai trái của gã. Hình thoi, còn đường viền quanh bên ngoài là hình gai.

Vô số hình ảnh xa lạ nổ tung trong đầu ngay lập tức, một lượng thông tin khổng lồ nối tiếp nhau xuất hiện. Hàng ngàn từ nhảy ra trước mắt, cuối cùng đọng lại thành một vài từ ngắn gọn.

【Stlere là Vương thái tử của đế quốc Seragon, là người cai trị mạnh nhất trong tương lai của lục địa này. Tính cách của gã ác liệt và tàn nhẫn, từng cưỡng hiếp vị hôn thê của Đệ nhất Vương tử nước láng giềng, ŧıểυ thư Winlay. 】

【Gã không bao giờ hối hận về hành vi tàn bạo của mình. Cho đến sau này, gã gặp được Eve, bị ấn tượng sâu sắc bởi tính cách thuần khiết và tốt đẹp của cô gái ấy, nên đã quyết tâm trở thành thần hộ vệ của riêng nàng. 】

Winlay ngơ ngác tiếp thu những tin tức này.

Sự thất thần của nàng đã bị Stlere hiểu lầm thành một ý nghĩa khác.

“Nhìn tới ngây người rồi?” Gã tươi cười châm chọc, ưỡn thẳng lưng hung hăng đẩy về phía trước, dươиɠ ѵậŧ kéo căng cửa cung mềm mềm của nàng.

“Ta đẹp hơn vị hôn phu của ngươi phải không?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương