Chuyển ngữ: L’espoir
*
Winlay vẫn chưa phục hồi tinh thần lại hoàn toàn.
Tinh thần của nàng trôi lênh đênh trôi nổi giữa không trung, cơ thể của nàng đang bị giam giữ bởi Stlere. Đỉnh gậy thịt đáng sợ gần như muốn chọc thủng cửa cung mỏng manh, chui vào trong.
Đây là một cơn đau rất sắc nét.
Khi Winlay cúi đầu là có thể nhìn thấy hai chân đang rộng mở của mình, bị bị căng ra đến mức hoa huyệt trắng bệch.
Gậy thịt đỏ thẫm không ngừng đâm có kích thước dọa người, nhanh chóng ra vào, mơ hồ có thể thấy được ánh nước sáng ngời.
Bây giờ nàng đang ngồi trên người Stlere.
Quần áo rách nát xếp chồng lên nhau quanh eo, thân trên hầu như không hề che dấu.
Hai vυ" run rẩy lắc lư, đầu vυ" trước đó bị cạ dưới mặt đất nên có chút sưng lên hiện ra màu đỏ thẫm.
Hai tay Stlere siết chặt eo, vết chai sần thô ráp đè lên làn da mềm mại, truyền đến nhiệt độ thiêu đốt.
Gã đùa bỡn không hề có quy luật, ngoại trừ thô bạo thì chỉ có thô bạo.
Winlay cảm thấy mình giống như một con tàu đắm trên biển, đôi khi bị ném lên không trung, có khi thì bị hất văng xuống biển sâu.
Nàng chịu đựng sự tàn phá bừa bãi của cơn bão, bên tai đầy tiếng va chạm của cơ thể, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng thở hổn hển trầm thấp.
Ngoài ra, không có âm thanh nào khác trong phòng thẩm vấn.
Laninchett quá bình tĩnh, Winlay hoảng hốt nghĩ đến, nếu Lanche chịu lên tiếng trấn an nàng, cho dù nói nửa câu cũng được, thì nỗi dày vò của mình cũng có thể vơi đi chút ít.
Nhưng y chỉ nhìn thôi.
Ánh mắt của y giống như là ánh nhìn gian dâm của kẻ thứ ba.
Bộ não của Winlay sắp bị khuấy thành từng mảnh nhỏ.
Ý thức không đủ tỉnh táo, nhưng cơ thể cũng đủ khó chịu.
Bụng dưới nóng như lửa đốt, giống như có một ngọn lửa đang cháy, ngọn lửa độc liếʍ lục phủ ngũ tạng, đốt xuyên qua tim, thiêu qua thực quản và cổ họng.
Nàng muốn nôn, nên lấy tay đẩy lồng ngực Stlere, chỉ nhận lại cú thọc vào rút ra kịch liệt hơn.
Trong lúc thần trí hỗn loạn, tay phải không khống chế được mà giơ ra ngoài, đánh vào mặt đối phương.
Chát!
Tiếng tát vào mặt đặc biệt vang dội.
Stlere bị đánh cho nghiêng đầu, hai má nhanh chóng đỏ bừng máu.
Gã liếʍ khóe môi tê dại, đầu lưỡi chống lên nướu răng, im lặng cười rộ lên.
Con ngươi vàng sẫm gắt gao nhìn nàng chằm chằm, như dã thú sắp cắn xé con mồi dưới móng vuốt của nó.
“Chơi chết ngươi con điếm này.”
Ngữ điệu của Stlere rất ôn hòa, giây tiếp theo gã bế bổng Winlay, đi lên vài bước, dùng sức ấn nàng vào mặt kính lạnh như băng.
Cùng lúc đó, gậy thịt ở hạ thân đâm vào cơ thể Winlay, không chừa lại chút đường sống nào.
Quá sâu quá sâu quá sâu!
Winlay không còn thời gian để sắp xếp thông tin lộn xộn trong đầu, la hét đánh Stlere.
Nàng tát vào mặt gã, đấm ngực gã, nhưng chỉ đổi lấy gã càng điên cuồng chống đối. Đáy mắt Stlere hơi phiếm hồng, mấy sợi tóc vàng lộn xộn bị mồ hôi thấm ướt, dính vào trán.
Gã chê Winlay phiền, dứt khoát nắm chặt cổ tay mảnh khảnh của nàng, ấn lên cửa sổ kính. Cũng nâng một cái đùi của nàng lên, để nàng mạnh mẽ ôm lấy thắt lưng mình.
Kính bị đâm vang lên bịch bịch, bọt nước trắng đục như sữa bắn tung tóe, lại từ từ chảy xuống dưới.
Đối với các tù nhân bên trong, hình ảnh này thật tục tĩu và bẩn thỉu.
Laninchett nhìn vị hôn thê của mình.
Cơ thể của Winlay cũng không được xem là đẫy đà, thậm chí quá mức gầy gò.
Lưng nàng dán lên kính, các đường nét của xương bả vai lộ rõ khác thường, giống như hai cánh bướm run rẩy liên tục.
Mỗi lần Stlere đâm một cái, eo nàng sẽ vô thức run rẩy, ngay cả phần mông mượt mà cũng nổi lên màu hồng đáng thương.
Mái tóc dài bạch kim xinh đẹp xõa xuống, ma sát mặt kính trong suốt, bị mồ hôi và tϊиɧ ɖϊ©h͙ dính thành một dúm.
Đây rõ ràng là một hành động xâm lược đơn phương.
Nhưng từ thị giác của Laninchett, lại giống như một trận gian dâm song phương.
Y căng chặt quai cằm, đôi mắt đen thâm trầm lạnh như băng hiện lên cảm xúc chán ghét.
Hai tay bị còng sắt giam cầm trên ghế, dần dần nắm chặt, mu bàn tay nổi lên gân xanh.