Chuyển ngữ: L’espoir
*
Simon có khứu giác rất nhạy bén.
Hắn có thể nhớ kỹ hương vị của mỗi người, không khó để nhận biết thân phận dựa trên mùi của họ.
Ví dụ như Laninchett thương sử hương nhựa thông lạnh, trên người phu nhân Carter lúc nào cũng tỏa ra mùi mục nát của bùn đất.
Công tước Fährmann còn rất khó ngửi hơn, đó là một hỗn hợp của rượu, nước hoa, thuốc phiện và cây thạch nam.
Mà ŧıểυ thư Winlay lại có mùi rất nhẹ, mang theo một chút vị ngọt của sương lạnh.
Bây giờ nàng bị nhiễm rất nhiều mùi.
Đây vốn là chuyện rất bình thường, trở về từ vũ hội ồn ào, cũng không thể nào sảng khoái như sau khi tắm rửa.
Nhưng mà…
Một mùi hương mềm ấm cực kỳ xa lạ đang dính chặt quấn quanh cơ thể nàng.
Simon cẩn thận ngửi ngửi mùi, từ tai Winlay đến xương đòn, tiếp tục đi xuống, đến vùng ngực hơi phồng lên.
Mùi giống đực của con người càng lúc càng nồng nặc, chứng tỏ rõ ràng một sự thật nào đó.
Nàng cho ai đó chạm vào đây.
Xoa bóp, sờ soạng, có lẽ còn liếʍ qua?
Hắn nghiến chặt quai hàm, hai tay chống trên giường bắt đầu run rẩy.
Một vài tưởng tượng khủng khiếp đang cố thủ trong đầu, ép buộc hắn tiếp tục ngửi xuống, chóp mũi lướt hờ qua bụng, dừng ở giữa hai chân.
Dòng máu nóng ầm ầm chảy xuôi qua lỗ tai, đập tan lý trí trong não thành từng mảnh vụn.
Có lẽ hắn nên cảm thấy may mắn khi không ngửi được mùi tϊиɧ ɖϊ©h͙, nhưng mùi hương tình ái nồng đậm như vậy có ý nghĩa gì?
“ŧıểυ thư Winlay.”
Simon không biết mình có thể nói chuyện bình thường được: “Người đã ở cùng ai sao…”
Winlay uể oải ừ một tiếng, căn bản không chú ý đến trạng thái thị vệ.
Nàng nhấc chân phải lên, đẩy vai hắn, oán giận: “Người đi xuống đi, ngứa quá.”
Simon từ chối tuân theo mệnh lệnh.
Hắn kiên quyết hỏi: “Người đã lén lút yêu đương với người đàn ông khác sao?”
Winlay mở đôi mắt buồn ngủ ra, miễn cưỡng nhìn về phía Simon.
Nàng không thể phân biệt được cảm xúc thật sự của hắn, dù sao thú nhân lai luôn mang vẻ mặt trầm mặc ít nói, cao hứng hay tức giận cũng không khác gì nhau.
“Phải, tôi tìm một tình nhân.” Nàng không có gì để che giấu Simon: “Đúng rồi, sáng mai còn phải nhờ ngươi đến nhà hắn, đưa tiền và đồ trang sức cho hắn.”
Dù sao cũng không chọn được người hầu đáng tin cậy trong một thời gian ngắn như vậy, Winlay quyết định phái thị vệ của mình chạy việc vặt.
Khi đưa ra quyết định này, nàng hoàn toàn không xem xét đến cảm xúc của Simon.
Simon há miệng thở dốc, muốn hỏi tại sao lại tìm tình nhân, tại sao lại tra tấn hắn như thế, nhưng lời nói đến miệng chỉ còn lại tiếng thở dài suy sụp: “Người thật sự là… Ức hiếp người khác quá rồi.”
Winlay nở nụ cười.
Bởi vì rượu, lòng ác ý và điên cuồng trong cơ thể nàng tăng gấp đôi.
“Bên cạnh ta chỉ có ngươi là đáng tin cậy thôi.” Winlay buông chân xuống, dùng mu bàn chân trần câu lấy eo hông của Simon, động tác giống như đang chơi đùa bụng mèo con: “Xin lỗi nhé, Simon, ngươi không muốn làm việc cho ta sao?”
Simon chắc chắn chỉ có thể trả lời dạ muốn.
Hắn không có tư cách chỉ trích cuộc sống của chủ nhân, trước kia không có, sau này cũng sẽ không.
Nhưng ngay tại thời điểm này thật sự quá đau xót, đau xót đến mức hắn phải khom lưng xuống, tránh đi sự đụng chạm của Winlay.
Winlay hiếm khi nảy sinh lòng thương xót: “Bây giờ ta không muốn ngủ nữa, ngươi có muốn lấy phần thưởng từ ta không?”
Simon biết cái gọi là phần thưởng là gì.
Hắn đã từng có một lần, còn cho rằng đó là một giấc mơ đẹp không thể tỉnh dậy.
Hiện tại hắn quỳ gối trên chiếc giường lớn mềm mại, tứ chi lại cứng ngắc lạnh lẽo, du͙© vọиɠ chiếm hữu điên cuồng tràn ngập cả đầu óc.
“Không, tôi không muốn phần thưởng.” Hắn nắm lấy cổ chân mảnh khảnh của nàng, đôi mắt đỏ tươi tràn đầy du͙© vọиɠ của kẻ săn mồi: “Tôi muốn làʍ t̠ìиɦ với người.”
Chỉ có một ngọn đèn cạnh giường ngủ được thắp sáng trong phòng ngủ.
Ánh sáng mờ nhạt mờ ảo chiếu trên giường.
Winlay không thấy rõ biểu cảm của Simon, hắn trở thành một bóng xám khổng lồ, không nhúc nhích, đang chờ cơ hội vồ lấy.
“Được thôi.”
Winlay nhẹ giọng nói: “Nhưng ngươi phải thật cẩn thận, nếu như làm ta bị thương, thì đi xuống địa ngục đi.”
Có trời mới biết hắn dùng bao nhiêu ý chí mới kiên trì nghe xong câu này, lập tức nhào tới xé váy của nàng.
Móng vuốt sắc bén kéo lớp vải satin mỏng manh ra, kim cương vụn và ngọc trai văng tứ tung dưới đất.
Chiếc váy lót thấm đẫm nhiệt độ cơ thể cũng bị xé toạc thành từng mảnh, chỉ còn lại nửa đoạn chất đống bên hông nàng.
Giữa chừng Winlay dùng tay ngăn cản, nghe thấy tiếng gầm gừ uy hiếp trong cổ họng hắn, để cho hắn phá hoại có chút buồn cười.
“Uầy… Bộ váy mới may, ngươi đừng nghĩ đến việc nhận lương vào tháng tới nữa.”
Simon không quan tâm đến vấn đề gì tiền lương hay không tiền lương.
Trước kia ở đấu trường, trong lòng hắn chỉ biết nghĩ mình phải móc nội tạng của đối thủ ra, mà bây giờ hắn đặt chủ nhân dưới thân, trong đầu chỉ nghĩ đến xâm lược và chiếm hữu.
Sau khi quần áo bị phá hòng, Winlay nằm trên giường gần như thỏa thân.
Ánh đèn mờ nhạt che phủ cơ thể nàng một tầng ấm áp mơ hồ, bầu ngực nhỏ nhắn lộ ra, xương sườn hơi nhô lên.
Lại đi xuống nữa, lướt qua đống vải rách nát là có thể nhìn thấy miệng hoa trơn bóng đầy đặn, giống như mật đào dính sương.
Simon rất muốn hôn lên đó, nhưng trạng thái lúc này của hắn không tốt lắm, có lẽ sẽ không khống chế được răng nọc bén nhọn.
Cho nên hắn dứt khoát kéo quần áo của mình ra, cầm gậy thịt nóng rực cứng rắn áp lên miệng hoa, quy đầu nhiều lần cọ xát khe hở, giống như lần trước, lấy lòng hạt thịt giấu trong môi hoa.
Winlay cắn môi dưới, chỉ chốc lát sau, đôi mắt đã trở nên ướt át.
Nàng dùng hai chân ôm lấy vòng eo căng cứng của hắn, hai má dán lên gối đầu, tầm mắt rơi vào hư không.
Ham muốn và tìиɧ ɖu͙© đôi khi là liều thuốc chữa lành cho tinh thần, có thể khiến nàng tạm thời quên đi những vấn đề nan giải.
Tiếng nước dưới thân càng lúc càng rõ ràng.
dươиɠ ѵậŧ của Simon dính đầy dịch dâm trong suốt, sức chịu đựng cũng theo đó tuyên bố kết thúc.
Gậy thịt chống lên miệng huyệt nhỏ hẹp ẩm ướt, khó khăn đi vào trong.
Lúc này quy đầu quái dị gặp phải trở ngại lớn lao, từng tầng huyệt thịt lần lượt đẩy nó, không chịu để nó xâm nhập dù chỉ một chút.
Simon thở hổn hển, giọng nói khàn khàn: “ŧıểυ thư…”
Winlay hít hít mũi, nhẹ giọng nói: “Ngươi im ngay.”
Nàng nhớ lại trải nghiệm bị cưỡng hiếp trong phòng thẩm vấn.
Chết tiệt.
Stlere chết tiệt, Laninchett chết tiệt.
Winlay không muốn nhớ lại những điều tồi tệ như vậy, cố gắng thư giãn đầu óc, thuyết phục bản thân chấp nhận Simon.
Cốc, cốc, cốc.
Cửa phòng bị gõ, lời lo lắng của hầu gái truyền đến: “ŧıểυ thư Winlay, người có cần khăn nóng và thuốc giải rượu không?”
Winlay kinh hãi một lát, hai chân theo bản năng căng chặt.
Nàng vốn đang ôm lấy vòng Simon, vừa động này, Simon không chịu nổi kí©ɧ ŧɧí©ɧ trực tiếp nhún về phía trước, gậy thịt nhất thời cắm vào một nửa.
“A…!”
Winlay đau đến hai mắt chứa đầy nước mắt, nhớ tới cả người lại không còn sức lực, dứt khoát cào cào cánh tay Simon.
Móng tay bám lấy vảy nhỏ lạnh như băng kia, hung hăng túm lấy.
Đôi mắt Simon đỏ tươi, cổ họng nuốt mấy lần, giống như đang trải qua sự dày vò cực kỳ kịch liệt.
Hắn kìm nén du͙© vọиɠ đâm vào điên cùng, từ từ lui lại từng chút một.
Người hầu gái bên ngoài cửa vẫn chưa rời đi.
“ŧıểυ thư?”
Winlay trừng mắt liếc nhìn Simon một cái, đáng tiếc khóe mắt nàng hiện tại phiếm hồng, trừng người khác cũng mềm như bông.
“Ta không sao…” Nàng miễn cưỡng trả lời: “Ngươi không cần tiến vào đâu.”
Người hầu gái do dự, lại hỏi: “Thị vệ của người đã rời đi chưa? Chúng tôi không thấy…”
Lồng ngực Winlay phập phồng kịch liệt, ổn định hô hấp mới mở miệng: “Đã đi rồi. Hắn hơi lo lắng… Nên đi từ cửa sổ.”
Đây rõ ràng là một lời nói dối vụng về đến cùng cực.
Nhưng hầu gái phủ Công tước quá tin tưởng Winlay, chỉ biết tiến hành suy nghĩ theo lời nói của nàng.
Dù sao Simon cũng là thú nhân, thú nhân… Không giống như hành vi của con người, đây là chuyện rất bình thường.
Hầu gái nghĩ ngợi miên man không nghi ngờ gì, dần dần đi xa.
Simon không muốn làm tổn thương Winlay, nhưng mà gậy thịt bị đường huyệt lại mυ"ŧ lấy chặt chẽ, đi ra ngoài một chút, lại nhịn không được cắm vào một chút nữa.
Lặp đi lặp lại như vậy hơn mười lần, dứt khoát cứ thế mà đưa đẩy nhợt nhạt.
Không bao lâu sau, hoa huyệt tự động phun ra dịch dâm, để hắn tiến vào càng thêm thuận lợi.
Winlay còn có chút đau, nhưng càng rõ ràng hơn so với cơn đau là cảm giác trướng lên cực hạn.
Bụng dưới dường như đã bị cắm đầy, nhưng khi nàng ngẩng đầu nhìn, còn có nửa đoạn gậy đỏ bừng lộ ra bên ngoài.
“Nóng quá…”