Thất Trinh

Chương 25: Cắm sâu vào bên trong

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Lớp học sinh lý ở lớp dưới đã giải thích rằng nhiệt độ của dươиɠ ѵậŧ con người cũng giống như nhiệt độ của cơ thể.

Winlay cũng không biết đến tột cùng thì nên có cảm giác như thế nào.

Thời điểm bị Stlere cắm xuyên làm nhục, trạng thái của nàng rất tệ, cơ bản chỉ có thể cảm nhận được sự đau đớn mạnh bạo xa lạ.

Hơn nữa, cho dù Winlay không có kinh nghiệm, cũng có thể mơ hồ hiểu được, Stlere không hề có kỹ năng về tìиɧ ɖu͙©, ngoại trừ thô bạo thì cũng là thô bạo.

Bây giờ nàng đang thử làʍ t̠ìиɦ với giống đực khác.

Một con quái vật lai không lồ hơn nhiều so với con người.

Phải, quái vật, Simon không ngại khi bị gọi như vậy.

Hắn đã cởi bỏ bộ quần áo tượng trưng cho nền văn minh, phơi bày toàn bộ cơ thể của mình.

Bỏ qua vóc dáng không đề cập tới, vóc người của hắn thô ráp lại gợi cảm, mỗi một khối cơ bắp đều rắn chắc và lực lưỡng, đường nhân ngư và háng đều rất đẹp.

Những vảy màu lam sậm phân bố rải rác, lờ mờ lưu động le lói trong ánh sáng, không chỉ không có vẻ xấu xí, ngược lại lại tạo thêm cảm giác phi con người cho cơ thể đến lạ lùng và bí ẩn.

Nhưng hắn thật sự là quá lớn.

Vóc dáng cao to, dươиɠ ѵậŧ cũng bự.

Hắn quỳ gối trên giường, hai tay nắm lấy chân cong của Winlay, làm cho người ta có cảm giác bị áp bức về mặt thị giác.

Gậy thịt nóng hổi như nham thạch nóng chảy chui vào trong cơ thể nàng, lần lượt cắm sâu hơn một lần, khi rút lui lại nghiền nát hành lang nhạy cảm, khiến Winlay phải nức nở không thở nổi.

“Nóng, nóng quá, nóng chết đi được… Đừng sâu như vậy chứ!”

Nhưng Simon vẫn chưa cắm vào hết.

Hắn vẫn còn nửa thân gậy chưa được vuốt ve âu yếm, nó đáng thương vô cùng mà mở ra hơi ấm nhè nhẹ trong không khí.

Xương hông của hắn căn bản cũng không chạm tới cặp mông run rẩy căng chặt của nàng.

“ŧıểυ thư… ŧıểυ thư Winlay…” Simon quên mệnh lệnh cấm ngôn, ngậm ngùi cầu khẩn, trong cổ họng ngập tràn khô khan không được thỏa mãn: “Chủ nhân… Người ăn thêm một chút nữa đi mà…”

Hắn vừa cầu xin, vừa không cho từ chối vùi mình vào sâu hơn nữa, đưa gậy thịt vào chỗ sâu hơn.

Miệng huyệt khắn khít đã bị kéo căng đến cực hạn, niêm mạc trắng bệch làm nổi bật thân gậy to có màu sắc tươi sáng.

Trong quá trình lần lượt nhấp nhả, phần đỉnh cuối cùng cũng đã ép vào cửa cung đang co rút lại.

Winlay run rẩy kịch liệt, đá đấm lung tung về phía sau: “Không cho đụng vào! Không cho phép đi vào chỗ đó, đau lắm đấy con chó điên động dục này!”

Từ đau đớn này làm cho đôi mắt của Simon hơi trở nên rõ ràng, nhưng rất nhanh lại bị sương mù đỏ tươi bao phủ.

Hắn buông hai chân Winlay ra, hai tay chống lên giường, ưỡn thẳng eo hông tăng nhanh tốc độ thọc rút ra.

Gậy thịt nghiền tới nghiền lui trong hành lang chặt chẽ, vảy mỏng dần ở phần gốc cũng cọ nhẹ đến miệng huyệt, mang theo cơn ngứa ran tê dại.

Tốt xấu gì hắn vẫn còn bản năng bảo vệ chủ.

Winlay không cho phép hắn đi vào quá sâu, hắn sẽ nhẫn nhịn không chạm vào cái miệng mềm mại yếu ớt trong cơ thể nàng.

Mặc dù thú nhân lai đã vô số lần tưởng tượng ra cảnh làʍ t̠ìиɦ với chủ nhân của mình, cũng tưởng tượng mình sẽ cắm cả cây vào vách cung, nhưng hiện thực cũng không cho phép hắn làm như vậy.

Simon mím chặt môi, cắm thiếu nữ mà mình thương nhớ trên chiếc giường mềm mại.

Hắn phải dùng hết toàn bộ sức lực để khắc chế không thực sự làm tổn thương nàng.

Hành vi này không liên quan đến lý trí.

Lý trí đã sớm bị tìиɧ ɖu͙© cắn nuốt sạch sẽ.

Chiếc giường lớn lắc lư kêu ọp ẹp.

Winlay cắn răng, bắt nạt lớp vảy trên cánh tay của Simon, sau đó lại bị hắn đâm cho mất đi sức lực, ngón tay mềm nhũn nằm liệt trên giường.

Nàng ngẫu nhiên nhìn xuống dưới, có thể nhìn thấy bụng dưới của mình không ngừng bị đẩy ra hình dáng của dươиɠ ѵậŧ, cảm giác dị vật xâm lấn vô cùng mãnh liệt.

Nhưng cố tình Simon còn muốn kéo tay nàng lên, đặt lên bụng đang phập phồng không ổn định, nức nở gầm nhẹ, tiếng gầm xen lẫn sự vui mừng không thể diễn tả thành lời.

Chắc là ham muốn chiếm hữu đã được thỏa mãn.

Winlay kịch liệt thở dốc, sống lưng đổ đầy mồ hôi.

Nước mắt sinh lý làm ướt tóc, lỗ tai cũng vừa ướt vừa tê.

Quy đầu quái dị của thú nhân lai điên cuồng quấy động trong cơ thể, phần đầu vểnh lên cọ xát nếp gấp của huyệt thịt nhạy cảm, dần dần dẫn dụ kɧoáı ©ảʍ kỳ dị.

“Hư… Nhẹ một chút…”

Bộ não trở nên trống rỗng, không còn nhớ được bất kỳ chuyện cũ nào nữa.

Dịch dâm trong suốt cuồn cuộn tuôn ra không ngừng, nhuộm gậy thịt của Simon đến sáng bóng.

Chất lỏng hỗn hợp màu hồng nhạt chảy xuống theo miệng huyệt, nhuộm lên túi tinh phủ đầy vảy, làm bẩn khăn trải giường in hoa sạch sẽ.

“A… Đừng… Đâm tới đó… Thật sướиɠ… Sao lại có thể sướиɠ như thế này…”

Winlay nói năng không mạch lạc, run rẩy căng thẳng chân, khóc lóc cao trào.

Cơ thể còn đang co rút đã bị Simon bế lên xoay chuyển thành tư thế quỳ nằm sấp.

Hắn đẩy dươиɠ ѵậŧ cứng rắn thô dài, lại lần nữa đâm vào.

Hoa huyệt vừa mới cao trào vừa nhạy cảm lại ẩm ướt, mềm mại đến không thể tin nổi.

Khi gậy thịt cắm vào chỗ sâu, thậm chí có tiếng nước khiêu dâm.

Trong từng cú nhấp nhả càng lúc càng khốc liệt, Simon cúi xuống hôn lên vùng gáy, sống lưng và hõm eo ướt đẫm mồ hôi của Winlay.

Hắn không khỏi lộ ra một chút răng nanh, hàm răng chứa đầy độc tố thần kinh cọ xát trên làn da non mịn đỏ bừng, chỉ cần hơi dùng sức là có thể giết chết thiếu nữ dưới thân trong nháy mắt.

“Chủ nhân…”

Chủ nhân yêu dấu của tôi.

Simon gác lên người Winlay, trong đôi mắt đỏ tươi bắt đầu nảy sinh tình yêu mâu thuẫn.

Muốn giết chết nàng, chiếm hữu nàng, làm cho nàng trở thành báu vật của mình.

Nhưng cũng yêu mến nàng, trân trọng nàng, hy vọng nàng có thể có niềm vui tự do buông thả nhất.

Chủ nhân của tôi, ánh sáng của tôi.

Người yêu tôi mà không được… ŧıểυ thư Winlay.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương