Chuyển ngữ: L’espoir
*
Ánh sáng mặt trời của buổi sớm chui vào khe hở của rèm cửa, chiếu lên chiếc giường lộn xộn.
Thiếu nữ mệt đến mê man còn chưa tỉnh táo, thân hình trần truồng và duyên dáng cuộn tròn, mái tóc dài bạch kim tán loạn rơi xuống hai má.
Thú nhân có thể trạng lớn hơn nàng nhiều đang nằm nghiêng sau lưng, lấy một tư thế hết sức bảo vệ, ôm chặt eo bụng nàng.
Simon vẫn chưa đi vào giấc ngủ.
Hắn không nhớ nổi đêm qua hắn kết thúc khi nào.
Chắc là làm vài lần, làm cho đến khi huyệt hoa Winlay tràn đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙, bụng cũng hơi phình to.
Mệt mỏi đến cáu kỉnh, nàng mắng chửi tát hắn, hắn mới miễn cưỡng tìm lại lý trí, trấn an thiếu nữ đang khóc nức nở đi vào giấc ngủ.
Bởi vì du͙© vọиɠ không thể phát tiết hết, tinh thần lại quá mức phấn khởi, sau nửa đêm dươиɠ ѵậŧ của Simon vẫn đang trong trạng thái cương cứng, dữ tợn dán vào mông Winlay.
Hắn không thể đánh thức nàng, đành phải dùng biên độ chậm chạp cọ xát hạ thể của mình.
Trong niềm vui và dày vò, hắn lén hôn tóc nàng, ngửi thấy mùi hương trên người nàng.
Mùi hương của người đàn ông lạ đã hoàn toàn biến mất.
Simon mang theo niềm vui thầm kín, cọ xát dịch thể đang không ngừng chảy ra vào rãnh mông và giữa hai chân của Winlay.
Cứ như vậy trôi qua một đêm, chim sẻ bắt đầu hót ngoài cửa sổ, ánh sáng dần dần trở nên sáng ngời.
Hành lang và cầu thang mơ hồ truyền đến tiếng người hầu đi đi lại lại, có người đè cổ họng nghị luận xem có nên gõ cửa đánh thức thiên kim Công tước đang ham ngủ hay không.
——Hay là chờ một lát đi, tối hôm qua dường như ŧıểυ thư rất mệt mỏi, nói chuyện cũng không có sức…
——Nhưng nếu đợi lát nữa sẽ vượt quá thời gian rời giường theo quy định, lỡ như phu nhân lại đây thì sao?
Những lời này thấp đến mức khó nhận ra.
Cũng may Simon có thính giác nhạy bén, nghe rõ rõ ràng ràng không bỏ một chữ nào.
Hắn do dự giật giật cánh tay, có thể là kéo đến tóc Winlay, nàng thấp giọng rêи ɾỉ một tiếng, mở mắt ra.
“Nhức quá…”
Winlay chống cánh tay ngồi dậy, oán giận xoa xoa eo mình.
Ngay sau đó, nàng nhìn thấy một người đàn ông trần truồng xuất hiện trên giường, sửng sốt một trong chốc lát.
Đương nhiên những chuyện đã xảy ra tối hôm qua chắc chắn vẫn chưa hoàn toàn bị lãng quên.
Điều khiến nàng kinh ngạc chính là, bộ dáng của Simon có thể nói là thê thảm, khóe môi rách da, vảy ở cổ và cánh tay đều có mài, ngực bụng in đầy những vết máu lộn xộn.
Hơn nữa làn da của hắn rất sạm, là màu mật ong xinh đẹp khỏe mạnh, khiến cho những vết thương này thoạt nhìn dâm dục hạ lưu lạ thường.
Winlay không nhớ mình đã làm gì.
Nàng vừa định hỏi, dưới thân lại chảy ra rất nhiều chất lỏng sền sệt ấm áp.
Những hỗn hợp tϊиɧ ɖϊ©h͙ màu đỏ nhạt này từ cửa huyệt trào ra, dọc theo gốc đùi chảy xuống dưới, nhuộm khăn trải giường nhăn nhúm ướt thành một mảng nhỏ.
“Cái này của ngươi…”
Winlay dùng đầu ngón tay chấm một chút, nói thầm: “Làm ở bên trong có thể sinh bệnh hay không…”
Nàng căn bản không biết, bộ dáng nửa quỳ trên giường của mình khiêu dâm cỡ nào.
Đầu ѵú đáng yêu hồng hào đứng thẳng trong không khí, eo hóp xuống, cặp mông phấn hơi cong lên, hoa huyệt bị cắm sưng mơ hồ có thể thấy được.
Simon lại một lần nữa nhào tới đừ Winlay xuống giường, ưỡn eo, gậy thịt nóng rực mượn tϊиɧ ɖϊ©h͙ bôi trơn cắm phụt vào.
Nàng kêu lên một tiếng, mới muộn màng nhận ra cắn bả vai cứng rắn của hắn, nức nở uy hiếp: “Bên ngoài sẽ nghe thấy!”
Simon dùng sức thọc vào rút ra, giọng nói khàn khàn: “Không nghe được.”
Cách âm trong phòng ngủ rất tốt, cũng chỉ có thú nhân như hắn mới có thể bắt được tiếng động rất nhỏ từ xa tới gần.
Chiếc giường lại lắc lư một lần nữa, trong cuộc va chạm kịch liệt, Winlay dần dần mềm nhũn eo, bắp chân câu lên người Simon, theo động tác ra vào lay động qua lại.
Nàng nghĩ đến vấn đề tránh thai, sau đó cảm thấy không cần phải lo lắng.
Gen của Simon trộn lẫn như thế này, về cơ bản đã mất chức năng sinh sản.
Tuy nhiên…
Để đảm bảo an toàn, sau này vẫn nên tạo ra một ít ma dược thú vị lại an toàn đi.
Nghĩ đến đây nàng đột nhiên dừng lại.
Winlay rêи ɾỉ túm lấy mái tóc ngắn của Simon, đuôi mắt lại ướt át phiếm hồng.
Huyệt thịt bị khai phá tựa hồ có khả năng cất chứa rất mạnh, tuy rằng bụng dưới còn có chút đau, nhưng cảm giác chua xót tăng lên lại càng thêm rõ ràng.
Gậy thịt nóng bỏng ra vào kịch liệt, khuấy ra một lượng lớn dịch thể, thú nhân lai cong lưng, dùng chóp mũi cọ xát cổ và ѵú của Winlay.
“Chủ nhân, chủ nhân…”
Hắn không ngừng kêu gọi, cắm nàng đến rơi lệ cao trào, mới chịu thả lỏng cơ thể, bắn ra từng dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng trong hành lang co rút.
Đáng tiếc không có thời gian để cho hắn tiếp tục nghỉ ngơi.
Hầu gái gõ cửa phòng, uyển chuyển nhắc nhở ŧıểυ thư nên rời giường rửa mặt.
Winlay đẩy Simon bám người đang tràn đầy năng lượng ra, thở hổn hển vênh mặt hất hàm sai khiến hắn: “Đi ra bằng cửa sổ! Đừng dọa người khác sợ.”
Tâm trạng của Simon lập tức có chút sa sút.
Hắn thu dọn quần áo, nhảy ra khỏi cửa sổ phòng ngủ, dễ dàng bám vào vách tường rồi nhảy xuống dưới.
Bỏ lại Winlay đau đầu đối mặt với chiếc giường hỗn độn, phải mất một giây nàng mới quyết định tiêu hủy hết ga trải giường và váy.
Sống ở nhà thật rắc rối.
Nàng uống một lọ thuốc để hồi phục thể lực, tắm rửa sạch sẽ cả buổi trời, mặc váy buộc tóc, một lần nữa khôi phục lại bộ dáng đoan trang yên tĩnh.
Khi đi xuống cầu thang, nàng mỉm cười xin lỗi với người giúp việc.
“Xin lỗi, tôi thức dậy muộn rồi.”
Kỳ thật phần lớn quý tộc đều rất ngạo mạn, gia tộc Carter lại đặc biệt như thế.
Nhưng Winlay vẫn rất lễ phép với tất cả mọi người, cái thái độ ôn hòa này làm cho đối phương rất thoải mái, nhưng vô hình trung cũng kéo dài khoảng cách.
Trong khi đang ăn sáng ở tầng dưới thì phu nhân Carter đến.
Đầu tiên là chỉ trích Winlay ăn quá nhiều, dễ tăng cân, mặc dù trên đĩa của nàng chỉ có hai quả trứng chiên.
Sau đó lại chỉ trích cách ăn mặc của Winlay, ghét bỏ chiếc váy đường viền cổ áo ở nhà của nàng quá rộng, làn váy quá ngắn, ngắn đến nỗi có thể nhìn thấy bắp chân của nàng.
“Ta nghe nói gần đây con luôn thích ở trong phòng thí nghiệm.” Phu nhân Carter soi mói Winlay từ đầu đến chân một lần, mới nghiêm khắc cảnh cáo: “Đừng lãng phí quá nhiều thời gian vào chuyện vô nghĩa nữa, con nên quan tâm Laninchett Điện hạ nhiều hơn, kẻo trước khi kết hôn hắn đã thất vọng về con.”
Winlay duy trì một nụ cười nhẹ nhàng và vâng lời: “Vâng, thưa mẹ.”
Lúc này phu nhân Carter mới lộ ra thần sắc hài lòng, đi lên lầu dạo một vòng, kiểm tra phòng con gái xong, đảm bảo không có gì khác thường, mới bước đi ưu nhã mà dè dặt rời đi.
Winlay chậm rãi ăn hết trứng chiên trên đĩa, lắc chuông gọi Simon, nhét cho hắn một tờ giấy và một con dấu bạc.
“Ngươi biết cách lấy tiền mà.” Nàng nói: “Nên lấy nhiều hay ít, lấy cái gì, ta đều đã ghi ra rõ ràng. Khi nhìn thấy hắn, thái độ phải lịch sự một chút.”
Hầu kết của Simon lộn lên lộn xuống vài lần, cụp mắt xuống nói vâng.
Winlay có tài sản riêng của nàng.
Không ai quan tâm nàng tiêu tiền như thế nào, huống hồ tiền của nàng tiêu cũng không hết.
Công tước Fährmann đắm chìm trong niềm vui, thỉnh thoảng sẽ nhớ tới con gái mình, rồi dùng tiền bạc để thể hiện sự quan tâm.
Tiền tiết kiệm của nàng càng cho càng nhiều, bình thường chỉ dùng để mua tài liệu ma thuật, hiện giờ lại có thêm một công dụng, nuôi tình nhân.
Giao phó chuyện của Ryan xong, Winlay đi vào phòng thí nghiệm ma thuật.
Nàng đã ngây người ở trong đó năm tiếng đồng hồ, phá hủy hơn mười khối đá ma thuật, bốn cây thảo dược có trị giá ngàn vàng, cùng với một chiếc váy.
Ngoài ra, quá trình tinh chế thuốc diễn ra rất thuận lợi.
Vật liệu cuối cùng là sử dụng tóc của đối tượng.
Winlay lấy ra một sợi tóc ngắn đen nhánh, ném nó vào một cái nồi đang sôi sùng sục.
Thứ này nàng lấy được ở vũ hội, được giấu trong ngăn bí mật của lắc tay đá quý.
Đêm qua khi Simon phá hủy quần áo, may là vòng tay không bị đứt, hắn chỉ cắn nó rồi ném nó xuống thảm.
Nếu như không phải vì lấy được sợi tóc này, Winlay căn bản không muốn đi vũ hội.
Phải biết rằng trong những năm tháng tình cảm của thiếu nữ vẫn chưa tan vỡ, nàng vẫn hết lòng chuẩn bị quà sinh nhật cho Laninchett, nhưng năm nay nàng còn không đưa quà.
Sau khi lọc thuốc, nó lập tức xuất hiện màu xanh sáng.
Winlay ngửi thử xem, đảm bảo không có mùi nào rõ ràng, sau đó mới đổ ra một ít vào ngăn ẩn của chiếc nhẫn.
Trong nhà quý tộc có rất nhiều món trang sức kỳ lạ.
Mấy năm trước bởi vì vấn đề thừa kế tài sản nên có mấy gia tộc nổi tiếng đã dính líu đến các vụ đầu độc và giết người.
Mà gia tộc Carter lại bình yên vô sự, đơn giản là vì Công tước Fährmann có thân phận tôn quý chỉ có một đứa con trai.
Carter Winlow.
Anh trai của Winlay.
Nàng cởi găng tay ra tắm rửa một lần nữa, trở về phòng thay một bộ váy hoa anh đào nhỏ màu trắng.
Ngâm nga một bài hát rồi đeo nhẫn chứa thuốc, lại cầm lấy chiếc mũ chống nắng ren xinh xắn.
Khi ra ngoài, người hầu gái hỏi: “Người muốn đi đâu ạ?”
“Hửm, đi đến cung điện.” Đôi môi đỏ mọng của Winlay cong lên, giọng nói ngọt ngào lại mềm mại: “Uống trà chiều với Lanche thân yêu.”