Thất Trinh

Chương 27: Thất bại, nhưng không hoàn toàn thất bại

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Thời tiết bên ngoài rất đẹp.

Ánh nắng mặt trời rực rỡ, bầu trời trong xanh, thích hợp để tận hưởng sự mát mẻ và ăn nhẹ tại khu vườn trung tâm của hội trường.

Khi Winlay bước vào đã nhắc bồi bàn trước, nàng ở một mình trong khu vườn trung tâm trong một lát thì Laninchett mới xuất hiện.

Sắc mặt Vương tử Điện hạ có chút mệt mỏi và không kiên nhẫn.

Y tùy ý cởi nút trên cùng của cổ áo của mình, nói bằng một giọng điệu không hài lòng: “Nếu nàng cảm thấy nhàm chán, nàng có thể mời những người bạn nữ thân thiết của nàng uống trà chiều cùng. Ta không thể dành nhiều thời gian nàng được đâu.”

Trên mặt Winlay lộ ra nụ cười vừa phải: “Đi cùng người chồng tương lai của em, để chàng ấy tạm thời có thể tận hưởng thời gian yên bình giữa đống công việc bận rộn, thư giãn tinh thần tận hưởng thời gian yên bình… Nghe cũng hay mà, đúng không?”

Bồi bàn đã chuẩn bị sẵn món tráng miệng và trà đen, đồng thời phục vụ Laninchett một ly cà phê đắng đậm đặc.

Hai người ngồi đối diện nhau, khoảng cách không tính là gần, cứ như họ là bạn bè có quan hệ như xa như gần.

Winlay cười khanh khách đùa nghịch với cái thìa bạc nhỏ trong tay, nhìn vị hôn phu trầm mặc.

Họ đã được định sẵn hôn ước từ lâu.

Khoảng 7, 8 tuổi gì đó chăng?

Khi biết tương lai mình sẽ gả cho Vương tử Điện hạ, Winlay vẫn là một cô gái thích nghe truyện cổ tích trước khi đi ngủ.

Hầu hết những câu chuyện đó đều ca ngợi tình yêu và sự hy sinh, nữ chính vì yêu mà chết, hoặc kết hôn với vương tử hạnh phúc suốt quãng đời còn lại.

Vì thế Winlay cũng có ấp ủ niềm khao khát ngốc nghếch và mộng mơ, cố gắng trở thành một vị hôn thê hoàn hảo.

Những lời khiển trách và sỉ nhục của mẹ là vì muốn tốt cho nàng, giáo viên dạy lễ nghi thỉnh thoảng phạt khẽ tay, cũng là để tạo động lực để thúc đẩy nàng.

Trong cuộc sống hàng ngày dài và khó khăn, ngày nghỉ lễ hàng tuần là ngày mà nàng mong đợi nhất.

Bởi vì ngày hôm đó, nàng sẽ tỉ mỉ trang điểm, ôm những cuốn sách có nội dung khó nhưng phù hợp với sở thích, ngồi trong khu vườn hoa bạch vi chờ Vương tử Điện hạ đến.

Lanche.

Đó là xưng hô mà nàng gọi thiếu niên tuấn tú có mái tóc đen và đôi mắt đen như thế.

Dùng ngữ điệu mềm mại nhưng không vội vàng, che giấu niềm sướиɠ hân hoan trong lòng, cười đáp lời với y.

Lanche, người có thể kể cho em nghe về cuốn sách này được không?

“Lanche…” Winlay thở dài gọi tên y: “Chàng có cần thêm một chút đường viên không?”

Laninchett ngồi đối diện ngước mắt lên, giọng điệu bình thản: “Ta tưởng em biết ta không thích đồ ngọt.”

Y định bưng cà phê lên, Winlay lại đứng dậy trước, dùng kẹp lấy đường viên trên mặt bàn.

Hình như nàng không kẹp chắc, ảo não dùng tay trái, ném đường viên trắng tinh vào ly cà phê có màu sắc nồng đậm.

“Nếm thử đi.”

Winlay ngồi trở lại vị trí cũ, hai tay đan chéo đặt ở dưới cằm: “Sau này người phải cùng em trải qua rất nhiều năm, dù sao cũng phải làm quen với thói quen của em.”

“Thói quen ăn uống không nhất thiết phải làm quen với nhau… Bỏ đi.”

Laninchett lười đàm luận về những đề tài không quan trọng này, dựa theo lễ tiết thích hợp, y khuấy cà phê, nâng tách miễn cưỡng uống một ngụm.

Chỉ một ngụm, y đã buông chén xuống, kiềm chế cầm khăn ăn lau khóe miệng.

“Ta còn có việc phải trở về trước. Nàng có thể tiếp tục ở lại đây, ta sẽ mời mẫu hậu hoặc phu nhân Kayla tới với nàng.”

Phu nhân Kayla là chị của Hoàng hậu Seagate, là người thích thì thầm nói khẽ truyền một số bí mật khó phân biệt đúng sai.

Bà ta không thích gia tộc Carter, mỗi lần nhìn thấy Winlay đều sẽ trào phúng ra vẻ nhiệt tình.

Nhưng có vẻ Laninchett không nhìn ra, luôn cho rằng vị phu nhân này có quan hệ rất tốt với Winlay.

Winlay tỏ vẻ rất thất vọng, đứng dậy theo y, còn chủ động giúp y cài nút áo trên cùng.

“Em đến đây chủ yếu là để thăm chàng, nếu chàng bận rộn, thì em trở về đây ạ.”

Laninchett né tránh, rồi không né tránh.

Y rũ mắt nhìn xuống Winlay, khuôn mặt thiếu nữ được mặt trời sưởi ấm tỏa ra huyết sắc nhàn nhạt, con ngươi màu xanh đậm giống như mặt biển lấp lánh.

Nàng cách y rất gần, ngón tay trắng nớt vuốt ve nút áo trên cổ áo của người đàn ông, động tác dịu dàng lại săn sóc.

Chiếc nhẫn ruby đeo trên ngón tay phải lấp lánh rực rỡ dưới ánh mặt trời.

“Xong rồi.”

Winlay buông tay, lui về phía sau một bước: “Điện hạ, ngày khác em sẽ đến thăm chàng.”

Laninchett im lặng gật gật đầu, đôi mắt đen nhánh nhìn chăm chú vào nàng, thản nhiên nói: “Nhẫn của nàng rất đẹp.”

Winlay vuốt ngón tay, mỉm cười đáp lại y: “Cảm ơn chàng, nút áo khoác của chàng cũng rất đẹp.”

Cuộc đối thoại cứ thế kết thúc.

Laninchett quay lại định rời đi, lại nghe thấy Winlay ở sau lưng mở miệng: “Hủy bỏ cuộc gặp buổi chiều với Đại Pháp quan đi.”

Y đặt câu hỏi một cách khó hiểu: “Tại sao?”

“…”

Winlay lắc đầu, giải thích với sắc mặt bình thường: “Em vừa mới nghe bồi bàn nói, chàng có hẹn với Đại Pháp quan. Nhưng ông ấy dường như không khỏe hay sao ấy… Xin lỗi, em không chắc lắm, chỉ là thuận miệng nói vậy thôi.”

Laninchett cảm thấy hôm nay vị hôn thê của mình có hơi là lạ.

Nhưng ngẫm lại, lại không tìm được là lạ ở chỗ nào.

Y trở lại phòng nghị sự xử lý giấy tờ tiếp, nửa tiếng sau, đúng giờ Đại Pháp quan đến.

Ngay sau khi gặp nhau, Laninchett hỏi: “Ông không khỏe à?”

Đối phương vẻ mặt mờ mịt, còn lầm tưởng rằng vương tử đang quan tâm cơ thể mình, do dự ho khan vài tiếng: “Chắc là… Vẫn ổn mà? Chỉ có điều là ban đêm lạnh ngứa cổ họng mà thôi…”

Laninchett: “Ờ.”

Y không đặt việc nhỏ này ở trong lòng.

Kết quả là vào đêm hôm đó, Laninchett bị bệnh.

Bệnh tình trở nên cực kỳ trầm trọng, vào lúc rạng sáng, y phải vùng vẫy tỉnh dậy từ cơn ác mộng, nôn ra một lượng lớn chất lỏng tím đen đặc quánh không rõ là gì. Sau đó lên cơn sốt, sốt cao đến mức ý thức mơ hồ, tứ chi không thể cử động.

Khi Winlay biết được tin này, thì đã là chiều của ngày hôm sau.

Nàng vừa tìm được một thợ may để sửa đổi kích thước của mấy bộ váy mới, nhìn vào gương thử từng chiếc váy ngủ sa tanh vừa người.

Người hầu gái vừa sửa sang lại mái tóc dài cho nàng, vừa tán gẫu chuyện của cung điện: “Nghe nói hơn nửa đêm kinh động tất cả bác sĩ trong cung điện, ai cũng không chẩn đoán được nguồn gốc bệnh của Điện hạ. Sau đó còn mời người của giáo đình đến, làm một buổi nghi thức trừ tà…”

“Nghiêm trọng đến vậy sao?” Winlay mở to hai mắt, biểu hiện ra hơi kinh ngạc: “Chẳng lẽ thật sự có ma quỷ đang quấn lấy Lanche ư? Chàng ấy thế nào rồi?”

Người hầu gái lo lắng an ủi nàng: “Ma quỷ chỉ là cái thứ khủng khiếp sống trong tin đồn, làm sao có thể lọt vào cung điện được chứ. ŧıểυ thư không cần lo lắng, nghe nói sáng nay đã tốt hơn nhiều rồi, chỉ là vẫn còn nằm liệt giường.”

“Vậy à.”

Winlay nhìn về phía mình trong gương, cong khóe môi lên.

“Vậy thì ta phải đi thăm chàng ấy thôi.”

Chia buồn với bệnh nhân đáng thương, sau đó lập một hồ sơ lâm sàng về hiệu quả của thuốc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương