Thất Trinh

Chương 28: Lanche, a…

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Trước khi đi ra ngoài, thiên kim quý tộc luôn phải trang điểm bản thân cho cẩn thận.

Mẹ của Winlay đã nhấn mạnh vô số lần, nếu muốn xuất đầu lộ diện, nhất định phải chăm chút kỹ lưỡng, từ kiểu tóc đến màu sắc giày dép, một chút cũng không thể sai lầm.

Vì vậy, Winlay rất cẩn thận trong việc lựa chọn váy và giày dép, đồng thời búi một kiểu tóc uyển chuyển nhẹ nhàng hơn.

Khi Simon bước vào, tình cờ thấy nàng cầm mấy sợi dây chuyền so đi so lại, dường như không quyết định được.

“À, ngươi tới đúng lúc lắm.” Winlay kéo hắn đến trước gương, ngữ điệu khó xử: “Nhanh giúp ta chọn một sợi đi, sợi dây chuyền nào phù hợp hơn hả?”

Khuôn mặt thiếu nữ nhuộm đầy sức sống bừng bừng, các sợi dây chuyền bảo thạch quý giá đều có vẻ bị lu mờ.

Simon im lặng nhìn Winlay.

Sự kết hợp thể xác có lẽ vẫn không làm thay đổi mối quan hệ của họ, nhưng ít nhất, hắn không nhìn thấy bất kỳ sự bối rối và ngượng ngùng nào trong mắt nàng.

“Người đi gặp Laninchett Điện hạ sao?”

Lời lẽ của hắn chậm chạp, căn bản không muốn nhắc tới tên Đệ nhất Vương tử đó.

“Đúng rồi.” Winlay đặt vòng cổ ngọc trai ruy băng lên ngực, đánh giá chính mình trong gương: “Lanche tội nghiệp sinh bệnh rồi, ta phải đến thăm chàng ấy.”

Giọng nói của nàng chứa đựng một cảm giác tuyệt vời.

Simon không thể phân biệt được cảm xúc chân thật trong lời nói của nàng, chỉ có thể chịu đựng nỗi đau kéo dài trong lồng ngực, nhặt một mặt dây chuyền bạc sẫm màu từ tay nàng.

Thú nhân lai thật sự rất cao.

Hắn hơi cong sống lưng, đưa tay vén tóc Winlay lên, treo mặt dây chuyền lên cần cổ thiên nga thon dài duyên dáng.

“Hừm… Cái này thì khá khiêm tốn này.” Winlay tương đối hài lòng xoay váy: “Phải khiêm tốn như vậy mới được, ngươi cũng có mắt thẩm mĩ đấy.”

Simon vốn dĩ không có cái khái niệm gọi là thẩm mĩ.

Hắn nhìn Winlay bận tới bận lui.

Đeo găng tay ren rỗng, đội mũ và đi giày cao gót.

Khi sắp bước ra ngoài nàng vẫy tay chào hắn: “Đi thôi, Simon.”

Hắn là thị vệ bên cạnh nàng, lẽ ra phải hộ tống lên xe ngựa ra ngoài Hoàng cung.

Simon đi được vài bước đã bị Winlay túm lấy cổ áo, dùng sức kéo xuống dưới.

Trái phải không có bóng dáng người hầu nữ, nàng nhón chân hôn khóe miệng đang mím chặt của hắn.

“Đừng không vui.”

Nàng nói: “Hôm nay rõ ràng là một ngày đáng để vui vẻ mà.”

Khi đến cung điện, không có gì ngạc nhiên khi Simon chỉ có thể đợi bên ngoài.

Winlay nói rõ ý đồ khi mình đến, dưới sự hướng dẫn của thủ vệ, một đường đi tới phòng ngủ của Laninchett.

Đây là lần đầu tiên đến nơi này, phong cách trong nhà quả nhiên rất phù hợp với tính cách của chủ nhân, có thể đơn giản thì đơn giản.

Vách tường đóng đinh mấy bức họa khung mạ vàng, mẫu vật đầu sói tuyết khổng lồ treo ở đầu giường, thứ này sống động như thật, hai mắt đỏ tươi nhìn thẳng vào khách.

Nếu đổi lại một người có tố chất tâm lý kém, buổi tối có thể gặp ác mộng.

Winlay đi đến giường.

Laninchett vẫn còn đang ngủ.

Hắn đặt một tay bên hông, năm ngón tay dùng sức gập lại, như thể giấc ngủ rất bất an.

Tóc đen ướt đẫm mồ hôi rối tung bết vào trán, khuôn mặt anh tuấn hiện lên vết ửng hồng kỳ dị.

Tầm mắt Winlay di chuyển xuống, chú ý tới xương quai xanh in một vết đỏ nhìn mà giật mình của Laninchett.

Nàng muốn nhìn thấy rõ ràng hơn, vì vậy nàng đưa tay ra để cởi nút áo ngủ của hắn.

Trong phòng ngủ còn có hai thị nữ phụ trách trông coi, thấy thế nhỏ giọng kêu lên: “ŧıểυ thư Carter đừng…!”

Lời còn chưa dứt, Laninchett mê man đột nhiên mở mắt ra, nắm chặt cổ tay Winlay.

Lực nắm của y rất lớn, đến nỗi Winlay phải cau mày hít vào một hơi.

“Lanche, là em đây.” Nàng nhẹ nhàng nhắc nhở: “Chàng nóng quá, nên em cởi áo ra.”

Đôi mắt của Laninchett được bao phủ bởi một lớp sương mù mỏng.

Phần lòng trắng của mắt đầy tơ máu.

Y nhìn Winlay chằm chằm hồi lâu mới mở miệng nói: “Là nàng.”

Giọng nói của hắn rất kỳ lạ, như thể dây thanh quản của hắn đã bị rách.

Winlay lộ ra vẻ mặt lo lắng, giọng điệu có chút uất ức: “Là em, em đến xem chàng này. Chính xác thì chàng bị bệnh gì vậy?”

Laninchett từ từ buông tay, mệt mỏi gạt mớ tóc ướt trên trán.

Đáy mắt sương mù hiện lên một tia nghi ngờ, ngay sau đó nghi ngờ lại bị sự hoang mang bao trùm.

Y luôn khỏe mạnh, hơn hai mươi năm nay y chưa bao giờ bị bệnh.

Giáo sĩ của giáo đình cũng từng nói, khi y sinh ra được nguyên tố ánh sáng ưu ái, nhất định cả đời sẽ không bệnh không đau, chiến tích xuất sắc.

Nhưng mà mới tối hôm qua thôi, y đột nhiên chìm sâu trong cơn ác mộng không cách nào thoát khỏi, giãy dụa hồi lâu mới miễn cưỡng tỉnh lại, mất hết phong độ nôn đầy ra đất.

Bác sĩ cung điện không chẩn đoán được bệnh tình, chỉ có thể bắt đầu từ các triệu chứng để điều phối thuốc.

Bãi nôn kinh tởm ấy cũng bị họ lấy đi để điều tra, cho đến bây giờ vẫn chưa có kết luận.

Hoàng hậu lo lắng ma quỷ quấy phá y nên cố ý mời nhân viên giáo đình làm nghi thức trừ tà.

Laninchett không cảm thấy mình bị ma quỷ quấy, ngược lại là khả năng cao là bị người khác hạ độc.

Buổi sáng khi tỉnh táo được một khoảng thười gian ngắn, y cẩn thận kiểm tra lại lịch trình ngày hôm qua một lần, cuối cùng khoanh vùng vào bữa trà chiều.

Y đã uống một ngum tách cà phê đó… Chỉ có nó, chỉ có nó là thứ mà Laninchett dung nạp ngoài thói quen của mình.

Bồi bàn và đầu bếp phụ trách chuẩn bị trà chiều hôm ấy đã bị nhốt lại để thẩm vấn.

Cà phê và đường viên đáng ngờ đã sớm được xử lý, kẹp và bộ đồ ăn cũng đã được rửa sạch.

Nói tóm lại, Laninchett không có bằng chứng nào thuyết phục rằng y đã uống cà phê có độc.

Nếu bồi bàn và đầu bếp không thừa nhận, y không thể xác định được thủ phạm.

“Người vẫn ổn chứ?”

Winlay làm gián đoạn mạch suy nghĩ của mình.

Nàng thoạt nhìn rất bình thường, hoàn toàn là một thiếu nữ yếu ớt đang lo lắng cho bệnh tình của vị hôn phu.

Laninchett quay mặt đi, tránh chiếc khăn tay muốn lau mồ hôi của nàng: “Nàng nên quay trở về đi. Ở lại đây cũng chẳng có ý nghĩa gì, sau khi ta khỏi bệnh, ta sẽ phái người báo cho nàng biết.”

—— Y buông bỏ hoài nghi đối với Winlay.

“Làm sao em có thể yên tâm đi được?” Winlay kéo bàn tay lạnh băng cứng đờ của Laninchett, đôi mắt màu xanh đậm xinh đẹp tràn đầy khổ sở muốn nói lại thôi.

Hàng mi cong ѵút màu nhạt khẽ run rẩy, giống như cánh hoa tường vi trắng dính sương: “Thân là vị hôn thê, lúc này đương nhiên phải chăm sóc chàng rồi.”

Ừm… Sau khi uống thuốc sẽ bị sốt cao, nhưng chân tay lạnh ngắt.

Winlay cắn môi, do dự hỏi: “Lanche, ngực của chàng bị làm sao vậy? Người có cảm thấy ngứa không?”

Laninchett muốn tránh xa nàng ra, nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không rút tay mình ra.

Cũng may Winlay đeo găng tay… Y tự an ủi bản thân như vậy.

Nhưng lại không nghĩ tới, vì sao khi nàng chạm vào y, cũng đeo găng tay.

“Không sao.” Y nhíu mày, kéo cổ họng sưng đau trả lời: “Bởi vì nhắm mắt lại sẽ gặp ác mộng, đây là những vết cào trong lúc mơ.”

Sẽ gặp ác mộng?

Winlay nghĩ đến trong tài liệu có rất nhiều loại dược liệu gây ảo giác.

Không đề cập đến những thứ khác, chỉ riêng cà độc dược đã dùng đến năm mươi gốc cây.

Nếu phối hợp mấy thứ này sai tỉ lệ, có thể dễ dàng khuấy đầu óc của một người thành mớ bông rách.

Đương nhiên, nàng cũng sẽ không điều chế thuốc lung tung được, mỗi một tài liệu đều trải qua nhiều lần tinh chế và chiết xuất, quá trình điều chế hoàn toàn phù hợp với quy chuẩn ma dược học.

Nhưng thuốc vẫn thất bại.

Chiều ngày hôm qua, Winlay dựa vào động tác ném đường vuông, nhỏ chất lỏng trong chiếc nhẫn nhỏ vào cà phê.

Theo lý thuyết, thuốc sẽ có tác dụng ngay tức thì, nhưng Laninchett vẫn hoạt động bình thường cho đến khi xảy ra phản ứng dữ dội vào ban đêm.

Có ác mộng sao… Cũng không tính là hoàn toàn không có thu hoạch gì.

Winlay lại hỏi vài câu về triệu chứng, đau lòng đứng dậy, nói muốn nấu súp cho Laninchett, trong canh thêm một chút nước thuốc an thần, phối hợp với phép thuật trắng có tác dụng xoa dịu tinh thần.

Lý do này không hề có sơ hở, hai thị nữ đều lộ ra biểu cảm cảm động và hâm mộ.

Winlay cũng mặc kệ Laninchett sẽ bày ra phản ứng gì, gọi một thị nữ dẫn đường, vội vàng rời đi.

Trong lúc nấu canh, Hoàng hậu có đến một chuyến, cảm động vô cùng.

Không ít thị nữ cũng trốn ở bên ngoài lặng lẽ nhìn, than ngắn thở dài.

Laninchett Điện hạ và ŧıểυ thư Winlay quả là một đôi trời sinh! Dung mạo xuất sắc, tình cảm lại thắm thiết!

Tình yêu này đẹp đến cỡ nào cơ chứ!

Giữa ánh mắt háo hức của mọi người, Winlay tự mình bưng súp trở lại phòng ngủ.

Những người khác biết điều biết điều lui ra ngoài, để lại không gian ở chung cho cặp vợ chồng chưa cưới này.

Winlay ngồi trước giường, múc một muỗng súp thanh ngọt, cười tủm tỉm nói: “Lanche, a…”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương