Chuyển ngữ: L’espoir
*
Laninchett mím chặt môi, không thể rút lui.
Y muốn từ chối, vừa mở miệng đã bị cho ăn một muỗng súp.
Động tác của Winlay rất thô bạo, chiếc thìa chạm trực tiếp vào vòm miệng của răng, suýt chút nữa đã đâm thẳng vào cổ họng.
Xuất phát từ bản năng sinh lý, y ực ực nuốt súp xuống, thậm chí còn không nếm ra được mùi vị gì.
“Nàng… Khụ khụ khụ…” Laninchett bị sặc đến nói không nên lời, giãy dụa ngồi dậy, một tay chắn ở trước mặt: “Đừng đút nữa, cứ để ở trên bàn đi, ta tự uống là được.”
Winlay không cưỡng ép y, ồ một tiếng như thất vọng, buông thìa xuống: “Lạnh rồi lại uống sẽ không thoải mái, hiệu quả của an thần dược sẽ trở nên kém đi.”
Giọng điệu của Laninchett rất lạnh lùng: “Ta sẽ nhanh chóng uống hết. Vất vả cho nàng rồi.”
Winlay biết rõ y sẽ không uống.
Món súp còn sót lại, chắc chắn Laninchett sẽ đem đi kiểm tra.
Dù sao ngày hôm qua vừa mới ăn phải độc tố xong, cảnh giác cao độ cũng là điều bình thường.
Chỉ sợ trong thời gian tới, tất cả thức ăn vào miệng của y đều cần phải tiến hành kiểm soát chặt chẽ.
Điều này có hơi rắc rối.
Ma dược mới nàng vẫn chưa chế tạo ra, nàng cần đổi phương hướng nghiên cứu.
Chỉ khi không ngừng thử nghiệm soát lỗi, theo dõi phản ứng lâm sàng mới có thể xác định được liên kết nào có vấn đề, nếu không thì không thể chế tạo thành công ma dược khống chế tinh thần được.
Điều này có nghĩa là Winlay phải hạ thuốc Laninchett nhiều lần, hơn nữa còn phải kiên trì quan sát phản ứng của cơ thể y.
Càng đừng nói đến nàng còn cần phải nhổ tóc, lấy máu gì gì đó nữa…
Ừm, vậy nghiên cứu vòng tròn ma pháp dịch chuyển tức thời xem.
Mặc dù do tiêu thụ năng lượng quá mức, nguyên tố ánh sáng của thế giới không đủ, Học viện Ma pháp Gerta đã bỏ hẳn khóa học kỹ năng này từ lâu.
Nhưng Winlay là một sinh viên giỏi siêng năng không biết mệt mỏi là gì, không bao giờ sợ khó.
Chỉ cần có thể tạo ra một vòng tròn ma pháp dịch chuyển tức thời nhỏ, thuận tiện cho nàng đêm khuya ra vào phòng ngủ của Đệ nhất Vương tử, khi đó việc lấy tài liệu và giám sát hiệu quả của thuốc sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.
Winlay quyết định đến thư viện học viện tìm tư liệu trước.
Nàng chào tạm biệt với Laninchett bằng thái độ dịu dàng, cũng giải thích mình học phép thuật trắng chưa đủ siêng, trước tiên trở về luyện tập lại, ngày mai lại thi triển ma thuật điều trị.
Nàng vừa đi, hai thị nữ tiến vào thay ga trải giường ướt đẫm.
Nhân lúc Laninchett đang thay quần áo, các nàng mạnh dạn nói: “ŧıểυ thư Winlay thật sự rất yêu Điện hạ.”
Laninchett vừa ném bộ đồ ngủ ướt đẫm mồ hôi xuống đất, nghe vậy thì động tác dừng lại: “Tại sao lại nói như vậy?”
Các thị nữ không nghe thấy tiếng quát lớn, tự giác được khuyến khích: “Ngài ấy quan tâm đến cơ thể của người như vậy, còn đích thân vào bếp nấu súp cho người. Nếu không có tình yêu, vậy làm sao có thể làm ra được chuyện như vậy?”
Thiên kim quý tộc bình thường không thể học được kỹ năng nấu ăn, cũng không có khả năng nấu cơm cho đàn ông.
Nếu ai thực hiện hành động như vậy, truyền ra ngoài sẽ bị người ta cười chê.
Đó là chưa kể Winlay là con gái của Công tước Fährmann của gia tộc Carter nữa, mọi người xung quanh đều có những kỳ vọng khắt khe ở nàng.
“ŧıểυ thư Winlay vứt bỏ thân phận và mối lo ngại, toàn tâm toàn ý chăm sóc Điện hạ, thật khiến cho người ta cảm động.” Các nàng nhẹ giọng lại nói, sau đó hỏi: “Điện hạ, người hiện vẫn sẽ uống súp chứ? Hay là hâm nóng trước?”
Laninchett mặc áo sơ mi khô ráo vào, ngón tay giữ lấy nút áo, suy nghĩ chậm lại hơn rất nhiều.
Đầu y vẫn còn rất choáng váng, nhiệt độ cơ thể cũng chưa giảm bớt, thi thoảng trước mắt sẽ hiện ra khuôn mặt sầu lo đau lòng của Winlay.
“Cứ để đó đi, trước tiên các ngươi đừng đụng vào.” Y đè cảm xúc lạ xuống: “Gọi bác sĩ tới đây.”
—— Vẫn phải đến kiểm tra thành phần trong súp.
*
Winlay không hề thêm nguyên liệu gì vào súp.
Lúc này lại hạ độc, chẳng khác nào không đánh đã khai.
Trừ khi nàng muốn trực tiếp đầu độc Laninche, đưa mình và toàn bộ gia tộc Carter lên máy chém.
Winlay không liều mạng như vậy.
Kế hoạch của nàng rất đơn giản, kiểm soát tinh thần của Laninchett bằng thuốc trước, khiến y chủ động hủy bỏ hôn ước.
Trong vài thập kỷ tới, y cũng phải chịu sự khống chế của nàng, sẽ không ra tay tàn nhẫn với gia tộc Carter.
Điều này không có nghĩa là Winlay sẽ hoàn toàn bảo vệ gia tộc, trên thực tế, nàng cũng biết người cha Fährmann của nàng không phải là một vị quan quý tộc có năng lực có năng lực gì, có một vài thân thích không sạch sẽ.
Nhưng tội của gia tộc Carter không đến mức phải chết.
Anh trai là một người rất công bằng và chính trực.
Winlay tin tưởng vào khả năng và phẩm chất của anh trai.
Nàng dự định mượn quyền lực của Laninchett để sớm kế thừa tước vị cho anh trai, để cho anh chỉnh đốn sự vụ của gia tộc.
Về phần người cha chỉ biết đắm chìm trong niềm vui cả ngày của nàng, sớm từ chức trở về phong địa đi, đừng gặp nữ chính, đừng gây phiền toái nữa.
Còn mẹ của nàng ư, thích chăm hoa thì cứ trồng hoa đi.
Tóm lại Winlay sẽ không coi trọng bất cứ lời răn dạy nào của bà nữa, hơn nữa, nàng muốn tìm một cơ hội có thể đi du lịch, ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.
Có lẽ nàng sẽ bắt gặp Stlere, cũng sẽ đưa cho gã một chút ma dược có hiệu quả lâu dài, để gã nhấm nháp nỗi đau đớn gấp trăm gấp ngàn lần.
Sau khi rời khỏi cung điện, Winlay bắt xe đến Học viện Gerta.
Nàng suy nghĩ về khả năng dịch chuyển vòng tròn ma pháp, mở cửa sổ trò chuyện với Simon: “Ngươi có thích đi du lịch không?”
Simon cầm dây cương cúi đầu, trầm giọng trả lời: “Nếu ŧıểυ thư thích.”
Thú nhân lai có vóc dáng cao lớn, thú cưỡi còn sử dụng một con chiến mã bị phù phép đột biến, cái tên này khó đọc vô cùng, tóm lại chính là con dã thú trông giống ngựa hoặc sói, toàn thân đen kịt, đầu đội mũ sắt, nhìn trông cực kỳ uy phong.
Người đi bộ ở bên đường không cần nhận ra huy hiệu gia tộc trên xe ngựa, vừa thấy thị vệ bên cạnh tọa kỵ, đã biết trong xe có Winlay ngồi.
Do đó, mọi người hay nói sau lưng rằng đóa hoa của Seagate luôn có con chó hộ tống hung hãn nhất.
“Không liên quan gì đến việc ta có thích hay không. Nói chuyện với ngươi chán quá đi.” Winlay dựa vào cửa sổ xe cười: “Nghe nói có thể nhìn thấy rồng gần núi Phong Sương, ta còn chưa từng thấy rồng bao giờ. Thơ ca thường ca ngợi những câu chuyện từ hơn chục thế kỷ trước, có rồng, có tinh linh, có người cá khát máu, thú nhân có thể biến thành hình thú… Mà Simon thì lại không biến đổi hình thái.”
Simon bất lực chấp nhận lời lên án của nàng.
Mười mấy thế kỷ trước, đến tột cùng thì đại lục là hình dáng gì, ai cũng không thể nói rõ một cách chính xác.
Một thảm họa đã phá hủy nền văn minh, sau đó dần dần xây dựng đất nước.
Nhân loại trở thành chúa tể, thú nhân bị bắt trở thành nô lệ, còn các chủng tộc khác phần lớn trở thành truyền thuyết hư vô.
Winlay thở dài.
Dựa theo thơ ca và sách cổ nói, rất lâu trước kia ma thuật còn có thể chiết tâm trí thuật, nào giống như bây giờ, tạo một vòng tròn ma pháp dịch chuyển tức thời nhỏ thôi còn cần phải đến thư viện lật tìm tài liệu làm nghiên cứu.
Nàng chán nản nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó nhìn thấy chiếc xe ngựa đậu bên đường.
Người đàn ông tóc đen tuấn mỹ đứng trước xe, biểu cảm dương như rất khó xử.
Đó là Ryan.
Winlay gọi cho hắn: “Ngài Percy, có cần giúp đỡ gì sao?”
Ryan ngẩng đầu lên, đầu tiên là bị tọa kỵ của Simon làm cho hoảng sợ, sau đó mới nhìn thấy thiếu nữ mỉm cười trong xe ngựa.
“Xin lỗi, để người chê cười rồi.” Hắn không được tự nhiên giấu ngón tay sưng đỏ đi: “Trục xe đột nhiên bị hỏng, tôi xuống để sửa chữa, nhưng không sửa được.”
Winlay nhìn thoáng qua chiếc xe ngựa cũ nát: “Anh có muốn về nhà không? Tôi có thể cho đi một chuyến.”
Ryan cong đôi mắt màu lục sâu, nhẹ nhàng trả lời: “Cảm ơn lòng tốt của ŧıểυ thư Carter.”
Giống như một người lạ lịch sự lại lễ phép, hắn cảm ơn gia tộc Carter trước khi lên xe ngựa.
Sau khi vào, cúi xuống hôn lên mu bàn tay của Winlay.
“Thị vệ của người thoạt nhìn rất không thích tôi.” Ryan nhớ lại ánh mắt lạnh lùng vừa rồi của Simon: “Lần trước hắn đến thăm, quả thực giống như là thấy kẻ thù vậy.”
Winlay không trả lời hắn: “Đáng lẽ tôi nên cho anh thật nhiều tiền, sao không đổi một chiếc xe ngựa tốt hơn đi?”
Ryan không trả lời câu hỏi này.
Hắn dùng khăn tay cẩn thận lau hai tay, quỳ gối trước mặt Winlay, vuốt ve mắt cá chân và chân của nàng.
Hôm nay thiên kim của Công tước mặc tất ren màu trắng dưới váy, cặp đùi bị siết thành một đường cong nông đầy gợi cảm.
“Địa chỉ nhà tôi có hơi xa.” Hắn hôn đầu gối nàng, ngửa đầu lên nói: “Người có muốn làm chuyện gì đó để giết thời gian hay không?”