Chuyển ngữ: L’espoir
*
Winlay không ghét đề nghị này.
Nàng không có nhiều kinh nghiệm trong chuyện tìиɧ ɖu͙©, nên có sự tò mò và khám phá dồi dào.
“Ừm… Làm chút gì đó chăng?”
Winlay nhấc chân lên, mũi giày giẫm trúng đũng quần của Ryan, dùng sức nghiền vài cái.
Hơi thở của Ryan dồn dập hơn, theo bản năng ưỡn eo lên.
“Cởi quần ra.” Thiếu nữ đưa ra yêu cầu mà không hề có ác ý: “Tôi muốn xem chỗ đó của anh trông như thế nào. Nếu nó quá xấu xí, tôi sẽ ghét nó lắm.”
Ryan chậm rãi chớp chớp mắt, biểu cảm có chút mờ mịt không xác định.
Hiển nhiên là hắn chưa từng trải qua, nên không phân biệt được dươиɠ ѵậŧ nào được xem là đẹp mắt.
Chần chờ vài giây, hắn mới cởi thắt lưng quần ra, cởi đến gốc đùi, lấy gậy thịt nửa cương cứng bên trong ra.
Winlay rũ mắt quan sát nó.
Bựng dưới của Ryan phủ một bộ lông thưa thớt và mềm mại.
Gậy thịt màu hồng nhạt nhục đậu khấu đung đưa trong không khí, độ dày và chiều dài không quá khoa trương nhưng rất đẹp mắt.
Thân gậy không có đường gân xanh vặn vẹo dữ tợn, quy đầu trên đỉnh cũng rất đẹp, lộ ra màu hồng nhạt.
Winlay cởi găng tay ra, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng cầm lấy phần đỉnh, sờ sờ.
Có cảm giác nhưng tơ đã tay.
Ryan bị sờ đến bụng dưới căng chặt, nguyên cây gậy thịt lại cứng rắn hơn một chút.
Nhưng Winlay không muốn sờ nữa.
Nàng ngồi trong xe ngựa, khom lưng rất mệt mỏi, vì thế dứt khoát cởi giày, dùng chân cọ xát dươиɠ ѵậŧ của hắn, từ quy đầu đến thân gậy, thỉnh thoảng lại đụng vào túi tinh nặng trịch.
Trên mặt Ryan dần dần hiện lên vẻ ửng hồng của tìиɧ ɖu͙©, hắn có chút khó mà mở miệng, cắn chặt môi mỏng lại buông ra, thấp giọng thỉnh cầu: “Người có thể dùng sức một chút nữa được không…”
Winlay không thích cảm giác bị người ta sai khiến, mặc dù Ryan cũng không có ý đó.
Nàng giẫm lên gậy thịt từ dưới lên trên, hung hăng nghiền nó lên bụng, buộc hắn phải phát ra tiếng rêи ɾỉ đau đớn.
Bên ngoài xe ngựa, Simon cắn chặt răng, nuốt xuống sát ý và ghen tuông đang cuồn cuộn lên trong cổ họng.
Thú nhân có giác quanh nhạy bén đôi khi cũng không phải là chuyện tốt, nhất là khi hắn có thể phân biệt được chuyển động của chiếc tất cọ sát vào bộ phận sinh dục giữa hàng ngàn âm thanh.
“Rất đau?”
Winlay thấy Ryan nhíu chặt mày, hoài nghi khí lực của mình quá lớn: “Anh vẫn ổn chứ?”
Ryan thở hổn hển, vẫn bất đắc dĩ và bao dung nhìn lên nàng: “ŧıểυ thư Carter có đôi khi thật trẻ con.”
Winlay cong môi cười, chân phải lại thả nhẹ lực, xoa xoa dươиɠ ѵậŧ mềm nhũn qua lại.
Sự khiêu khích của nàng rất nhanh đã có hiệu quả, gậy thịt bị chà đạp lại tăng lên, cứng rắn chọc vào giữa hai chân mềm mại.
Chất lỏng ẩm ướt chảy ra từ lỗ hổng của quy đầu, làm ướt đôi vớ trắng dưới giữa hai chân nàng.
Winlay vén làn váy lên, tháo dây lưng hai bên qυầи ɭóŧ ra.
Nàng tách hai chân ra, cố ý để cho hắn nhìn, rồi lại không cho phép hắn động đậy, nhất định phải quỳ ở nơi đó.
Đôi mắt Ryan đã ướt át, lông mi dày đặc khẽ run rẩy, chóp mũi chảy ra mồ hôi.
“ŧıểυ thư Carter…”
Hắn thấp giọng gọi nàng, nhưng không thể đưa ra bất kỳ yêu cầu nào nữa.
Chỉ có thể chờ đợi Winlay vuốt ve mình nhiều hơn, không nên chiều theo lòng mình mà khiêu khích như vậy.
Winlay chơi một hồi đã cảm thấy chân mỏi nhừ.
Nàng phát hiện độ nhạy cảm của đàn ông nhân loại không bằng thú nhân, giống như Simon, tùy tiện giẫm vài cái là có thể xuất tinh, cũng không quan tâm sức lực của nàng có mạnh hay không nhẹ hay không.
Vì vậy, nàng ngừng di chuyển, xoa mắt cá chân của mình oán giận nói: “Anh rắc rối quá đi.”
Câu này không có ý nghĩa thực tế gì.
Nhưng Ryan ngay lập tức trở nên bất an, không biết mình đã làm gì sai chỗ nào, đến nỗi khiến nàng mất hứng thú.
Đúng lúc bên đường vang lên tiếng kêu rõ ràng và sắc bén.
“Đây không phải là xe ngựa của ả phụ nữ đó sao? Này, Winlay, cô có ở trong đó không?”
Winlay xoay người, nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Quả nhiên là Leo.
Lại là vị vương tử nhỏ Điện hạ phiền toái lại cáu kỉnh này, hai tay đang giơ lên thứ gì đó giống thịt xiên nướng, nhanh chóng chạy đến trước mặt nàng, hất cằm lên rất là ngạo mạn.
Xe ngựa dừng lại kịp thời.
“Ngươi định đi đâu đây? Ban ngày ban mặt không lo ở nhà đi, chẳng lẽ là lén ra ngoài gặp tình nhân?”
Kể từ khi Đệ nhị Vương tử của Seagate quen biết Winlay, cậu ta đã ôm thái độ thù địch mãnh liệt với nàng.
Có lẽ là cảm thấy nàng là một ả phụ nữ xấu xa sẽ thật sự cướp đi anh trai hoàn mỹ của mình.
Trong những năm hai người quen biết nhau, Leo luôn tận tụy tìm kiếm những sai lầm và khuyết điểm của Winlay, cố gắng chứng minh với anh trai rằng cuộc hôn nhân này không phù hợp chút nào.
Ở một mức độ nào đó, Winlay cũng rất muốn cổ vũ cho cậu ta.
Đáng tiếc là cậu ta thật sự không dùng được, đầu óc không thông minh thì thôi, tính cách còn phiền toái, chính là một tên ngu xuẩn có nhan sắc.
“Sao tự nhiên Điện hạ lại đi dạo bên ngoài vậy?” Winlay đỡ cửa sổ xe, mỉm cười hỏi cậu ta: “Anh trai của người ngã bệnh kìa, người không đi thăm ngài ấy sao?”
Leo nhất thời có chút hoảng hốt, ngập ngừng cãi lại: “Ta! Ta đã gặp anh ấy sáng nay rồi! Hiện tại có việc nên mới ra ngoài…”
Winlay đang định tiếp tục đả thương cậu ta, đột nhiên hô hấp dồn dập, dùng răng cắn chặt môi dưới.
Để thuận tiện cho việc nói chuyện, hiện tại nàng đang trong tư thế hơi cong chân, dựa vào toa xe.
Mà Ryan tiến lại gần không biết từ khi nào, chui vào làn váy rủ xuống của nàng, cắn rơi chiếc qυầи ɭóŧ lỏng lẻo, bắt đầu liếʍ miệng huyệt của nàng.
Ngón tay thon dài linh hoạt vuốt ve xương hông, theo háng sờ xuống, tách môi hoa khép chặt ra, vuốt ve hạt thịt đang dần dần thức tỉnh.
kɧoáı ©ảʍ râm ran từ đốt sống đuôi chạy thẳng lên đỉnh đầu.
Winlay cố nén tiếng rêи ɾỉ, thắt chặt vòng eo, hai chân run rẩy.
Huyết sắc ít ỏi trèo lên hai má, lưng và cổ khô nóng vô cùng.
Nàng chậm lại một lát, mới mở miệng nói: “Nếu Điện hạ có việc, hãy nhanh chóng đi làm… Hưm.”
Tiếng kêu kịp thời bị nuốt trở về.
Đầu lưỡi ấm áp đâm vào miệng huyệt, đang bắt chước động tác nhấp nhả của dươиɠ ѵậŧ, ra vào ra vào.
Có một ít chất lỏng nào chảy ra, theo chân trượt xuống.
“Ta đang trên đường đi này! Nói chuyện với cô thật lãng phí thời gian…” Leo đột nhiên cảm thấy không đúng, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ửng đỏ của Winlay, nghi ngờ hỏi: “Cô bị sao vậy? Không thoải mái à?”
Winlay lắc đầu.
Nàng len lén thò ra phía sau, mò mẫm nắm lấy chân tóc Ryan, hung hăng túm lấy.
Nhưng mà người đàn ông này cứ như không biết đau, ngược lại tăng nhanh tốc độ chọc đùa của đầu lưỡi, lực nhào nặn hạt thịt sung huyết cũng tăng lên một chút.
Nếu Leo đến gần hơn chút nữa là có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng nước khuấy động.
“Tôi chỉ cảm thấy ngột ngạt. Điện hạ nhanh đi đi.”
Giọng Winlay có hơi khàn.
Nàng không quá bài xích cách chơi của Ryan, chẳng qua cứ tiếp tục làm nữa… Có lẽ cô sẽ mất mặt mất thôi.
Leo ờ một tiếng, nhíu mày đi rời đi, lại lúng túng quay đầu trở lại, giọng điệu cứng rắn ra lệnh: “Không thoải mái thì mau về nhà đi! Anh trai ta còn đang sinh bệnh, nếu cô lại bệnh nữa chẳng phải cũng sẽ gây thêm phiền toái cho anh ấy sao!”
Nói cậu taxong giẫm bước chân nặng nề rời đi, còn trừng mắt nhìn Simon bên cạnh một cái: “Nhìn cái gì mà nhìn, cả ngày hung dữ như vậy, muốn ăn thịt người à!”
Simon không lên tiếng, khuôn mặt cứng rắn và sâu thẳm dường như được bao phủ bởi một lớp băng, con ngươi đỏ tươi bắt đầu khởi động cảm xúc mãnh liệt.
Tay trái của hắn ôm chặt vào mũ sắt trên cổ tọa kỵ, móng tay sắc nhọn đâm thật sâu làm thủng lớp sắt thép.