“Này! Bồ Đào! Đào Đào! Đào ơi——”
“Xuống ăn cơm con ơi!”
Đào Đào bị một chiếc khuỷu tay béo múp bên cạnh huých một phát, giật mình tỉnh giấc.
Cả người cô hằn đầy vết của chiếc chiếu trúc trải giường, cô nhổm người ngồi dậy, ngơ ngác mất một lúc lâu.
Căn phòng nhỏ hướng Tây được ánh hoàng hôn nhuộm thành một màu cam rực.
“Bố cậu lại gọi rồi kìa...” Nhiêu Lị Lị nằm ngủ sát tường lầm bầm rồi xoay người, để lộ một mảng lưng áo ướt đẫm mồ hôi, tiếp tục gục mặt xuống chiếc chiếu đã bị ủ ấm hâm hấp, ngủ khò khò.
Đào Đào sững sờ nhìn cái bóng lưng nhỏ nhắn, mũm mĩm đang mặc chiếc quần đùi chun, chổng mông ngủ say sưa kia một lúc lâu, rồi mới chậm chạp bò xuống giường. Chân trần dẫm lên nền gạch đá mài mát lạnh, cô rùng mình một cái, cúi đầu nhìn, rồi mới rụt rè xỏ chân vào đôi dép nhựa Thủy thủ Mặt Trăng màu hồng đang lật ngược ở cạnh giường.
Cô đứng dậy, đứng trong căn phòng ngập tràn ánh hoàng hôn vàng ruộm, có chút luống cuống không biết phải làm sao.
Chiếc quạt bàn vỏ sắt màu xanh lá cây đặt trên chiếc ghế đẩu vuông bên cạnh giường, ổ cắm điện vứt lăn lóc trên mặt đất. Nó đang vù vù quay đầu qua trái rồi lại qua phải, đẩy luồng gió oi nồng của ngày hè qua lại. Cô nhìn chiếc quạt mấy cái, đầu óc càng thêm mụ mẫm, đi về phía cửa sổ lắp kính màu xanh biển.
Cô đã trở nên thật lùn, phải nhón chân một cái thì khuỷu tay mới tì được lên bậu cửa sổ.
Đào Đào dùng khuỷu tay chống lên bậu cửa sổ, tốn sức vươn ngón tay đẩy cánh cửa lưới chống muỗi màu xanh lá ra.
“Xoạch!”
Hoàng hôn ngày hè của những năm chín mươi bỗng chốc ùa vào trước mặt cô một cách rầm rộ như thế.
Bên ngoài cửa sổ là một vùng mây ráng chiều đỏ rực ngợp trời, dưới làn mây là một con ngõ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Đủ loại biển hiệu treo ngang, treo dọc, viết bằng tay thi nhau mọc ra từ hai bên tường: Cắt tóc Tiểu Phân, Tạp hóa Gia Cường, Sửa giày khóa kéo... Những biển hiệu này đan xen với những đường dây điện chằng chịt, thậm chí còn có người phơi quần áo ngay trên dây điện.
Đúng vào giờ cơm tối, con ngõ nhỏ nửa ngập trong sắc nắng ấm, nửa chìm vào bóng râm. Trời nóng quá, nhà nào nhà nấy đều mở toang cửa sắt, khói dầu từ các cửa nhà bay ra, hòa lẫn với mùi thơm của đủ loại cơm canh.
Có mấy ông cụ bà cụ bê ghế tre ngồi bên cửa cuốn của cửa hàng nhà mình, bưng những chiếc bát tô lớn vẽ hình hoa mẫu đơn và chim hỷ tước vừa ăn cơm vừa trò chuyện. Chốc chốc lại có người hàng xóm xách rau đi qua, đều được họ gọi lại chào hỏi vài câu.
“Thầy La đấy à, mua rau về rồi đó hả?”
“Vâng ạ, thím Anh, thím ăn cơm chưa?”
Đào Đào bám vào bậu cửa sổ, thò đầu ra ngoài, cả người đứng bất động như thể hồn lìa khỏi xác.
“Con gái ơi! Vào nhà ăn cơm thôi! Ít nhất con cũng phải thưa một tiếng chứ, gọi đến khản cả cổ rồi!”
Nhà bên cạnh lại truyền đến tiếng hét rất lớn của một người đàn ông trung niên, các cụ già ngồi dưới lầu đều cười rộ lên như đã quá quen thuộc: “Lại đến nữa rồi, Quảng Chí lại không tìm thấy con gái rồi!”
Tim Đào Đào run lên, vội vàng nhảy xuống khỏi bậu cửa sổ.
Phía sau, Nhiêu Lị Lị vừa dụi mắt vừa ngồi dậy: “Bồ Đào, sao cậu lại đi dép của tớ?”
Đào Đào như có luồng điện chạy khắp người, cô rụt đầu lại, rồi lại lạch bạch chạy ngược trở vào, đứng ngốc ra bên cạnh giường một lát, rồi bỗng nhiên nằm bò xuống gầm giường, lôi một đôi dép nhựa khác từ trong đống đồ đạc lộn xộn bị đá vào tận góc trong ra, đôi dép có đế màu xanh lá cây in hình chú chó đốm.
Cô nhớ ra rồi! Hồi nhỏ cô cực kỳ mê bộ phim hoạt hình có chú chó đốm đó, tên là gì thì cô quên mất rồi, chỉ nhớ ngày nào mình cũng đòi bố phải nuôi chó bằng được. Còn Nhiêu Lị Lị thì thích Thủy thủ Mặt Trăng, ngày nào cũng quấn chăn trải giường, khua khoắng chiếc sào phơi quần áo, hướng về phía mặt trời mà “nhân danh mặt trăng tiêu diệt ngươi”.
Khi lớn lên, Đào Đào đã không còn thích chó đốm nữa, nhưng Nhiêu Lị Lị thì lại là người chung tình, đã gần ba mươi tuổi đầu rồi mà biệt danh trên mạng xã hội vẫn là “Thủy thủ Mặt Trăng thích ăn cơm niêu”.
Đào Đào thay xong dép định đi, vừa mới đẩy cửa ra, một luồng gió mát ùa vào làm đầu óc cô tỉnh táo hơn đôi chút, Nhiêu Lị Lị lại đuổi theo hỏi cô: “Cậu ăn cơm xong có ra ngoài chơi nữa không?”
“Để xem đã nha...” Đào Đào lí nhí trả lời một câu mơ hồ.
Đã nhiều năm rồi cô không nói tiếng địa phương, bây giờ đầu óc rối bời, tim cũng đập thình thịch, hơi ngại mở miệng. Cô nhanh chóng liếc nhìn xung quanh, bên ngoài cửa là hành lang tầng hai nhà Nhiêu Lị Lị, cạnh cửa có cầu thang để đi lên đi xuống.
Cô đang định đi xuống lầu, thì lại bị Nhiêu Lị Lị kéo cánh tay đi lên lầu.
“Ăn cơm xong thì ra ngoài liền nha.” Bàn tay múp míp của Nhiêu Lị Lị kéo cô đẩy cánh cửa tầng thượng ra, giọng điệu nói năng như một bà cụ non, “Tớ đợi cậu ở chỗ vòi nước dưới lầu nhà tớ, cậu lén lút đến nha, tớ không muốn cho Trương Gia Minh chơi cùng đâu, mẹ cậu ấy phiền phức chết đi được. Lần trước mới chơi có một lát, ngoảnh đi ngoảnh lại đã mách với mẹ tớ là tớ dắt cậu ấy trèo cây! Nói tớ không có gia giáo!”
Hai người một trước một sau đi qua sân thượng phơi đầy quần áo. Mấy chiếc chăn mùa hè in hình hoa mẫu đơn lớn hoặc chim công vẫn còn vắt trên sào tre, hấp thụ nốt hơi nóng cuối cùng của buổi hoàng hôn, tỏa ra mùi thơm xốp mềm trộn lẫn giữa ánh nắng và vải bông.
Nhiêu Lị Lị dẫn Đào Đào đến bên bức tường xi măng nối liền giữa hai nhà, vẻ mặt nghiêm túc nhấn mạnh: “Cậu nhất định phải ra đấy nhé. Tối qua bố tớ vừa làm cho tớ một chiếc sào tre để hái xoài, đầu sào có buộc một cái vòng bằng dây kẽm, dài chừng này này!”
Đôi mắt nhỏ hưng phấn sáng rực lên, “Buổi tối chúng mình không nhảy dây nữa, lên phố hái xoài đi! Chẳng phải cậu đã muốn hái từ lâu rồi sao?”
Đầu óc Đào Đào đang mơ màng, đành phải gật đầu trước: “Được rồi.”
Nhiêu Lị Lị lúc này mới mãn nguyện buông cô ra, cười để lộ hai chiếc răng cửa sún chưa mọc đều.
---