Đào Đào giẫm lên chiếc chậu hoa lớn trồng cây hoa trà chỉ còn trơ trọi cái cành khẳng khiu của mẹ Nhiêu Lị Lị, trèo qua bức tường xi măng dùng chung của hai nhà, là đã đến sân phơi của nhà mình rồi.
Sân phơi nhà cô cũng chẳng có đồ đạc gì, ngoài mấy thứ đồ lặt vặt được phủ bạt che mưa, quần áo phơi phóng, thì chính là hành và rau cần do bố cô trồng trong thùng xốp. Thứ quan trọng nhất ở trên này là một chiếc chảo vệ tinh khổng lồ, chiếc chảo này quả là một thứ đồ tốt, chương trình gì cũng quét sóng được, cô nhớ là có chương trình “Biến biến biến” của Nhật Bản, còn có kênh Star TV mà cô yêu thích nhất nữa!
Thật đáng tiếc, sau này đều không còn nữa!
Đây chính là thời đại mà xem bất cứ chương trình gì cũng không cần phải mua tài khoản thành viên cơ mà... Đào Đào hoài niệm sờ vào chiếc chảo đó, rồi mới đi vòng qua, móc chiếc chìa khóa đồng được xỏ bằng sợi dây len từ trong túi quần ra, vặn mở cánh cửa gỗ trên tầng thượng, đi dọc theo cầu thang xuống dưới.
Trong lối đi xuống lầu có một mùi hương đặc biệt quen thuộc, cô hít một hơi thật sâu mùi thơm ngọt của bột mì, đường trắng và dầu ăn chín được nướng thành bánh ngọt đặc trưng của nhà mình.
Ngửi thấy mùi hương đã đồng hành cùng cô suốt thời thơ ấu này, cô mới thực sự có được một chút cảm giác chân thực.
Hồi nhỏ cô sống ở thị trấn Chương Khê, nhà ở góc rẽ ngõ Nam thuộc ngã tư đường Thắng Lợi trong khu phố cổ. Thời này chưa có khái niệm khu chung cư, những cửa hàng ở khu phố cổ như thế này đều là nhà liền kề, chỉ cao hai ba tầng, tầng một mở cửa hàng, tầng trên để ở, mỗi nhà một căn, trên nóc nhà đều là sân phơi bằng phẳng.
Sân phơi của các nhà thông với nhau, lũ trẻ con tụi cô đi chơi nhà nhau chẳng cần phải xuống lầu, có thể bước từ sân thượng nhà này sang sân thượng nhà kia, những người bạn thân thiết thậm chí còn để lại chìa khóa cửa tầng thượng cho nhau.
Đúng vậy, lúc này cô đều nhớ ra rồi, hồi nhỏ cô và Nhiêu Lị Lị đi qua đi lại như thế, hai đứa cô chưa từng đi tìm nhau bằng cửa chính bao giờ.
Chạy thình thịch thình thịch xuống lầu, khi đi đến tầng hai, bước chân cô khựng lại, rồi vội vàng rẽ vào nhà vệ sinh để soi gương.
Nhà vệ sinh rất nhỏ, không có bồn cầu bệt mà là bồn cầu xổm, cái bồn cầu đó còn được sơn màu xanh lá cây.
Trên tường cũng ốp loại gạch men vuông xen kẽ hai màu trắng xanh cực kỳ cổ lỗ sĩ, rất nhiều viên đã bị nứt. Bồn rửa tay thì bằng gốm sứ, bề mặt cũng được phủ một lớp sơn màu xanh lá cây nhạt, trông cũ kỹ, trên tường treo một chiếc gương vuông bám đầy cặn nước.
Nói chung là toàn bộ nhà vệ sinh đều là một màu xanh rờn, thật sự là cái thẩm mỹ thần kỳ của thời đại này mà.
Cô giẫm lên chiếc ghế đẩu bằng nhựa, thò đầu nhìn vào.
Trong gương phản chiếu một cô bé tám tuổi có khuôn mặt tròn trịa, vẻ mặt ngơ ngác, tóc ngủ dậy rối bù xù, hai bím tóc bên cao bên thấp, đã tuột mất một nửa.
Trên người mặc chiếc áo thun ngắn tay in hình chú chó đốm màu hồng cánh sen, bên dưới là quần đùi thể thao, cả bộ quần áo đều giặt đến mức giãn ra lỏng lẻo, hình mặt chó trên áo cũng đã nứt nẻ, quần thì đã bị xù lông.
Vừa rồi ở nhà Nhiêu Lị Lị, cô nhìn thấy bàn chân nhỏ của mình bị muỗi đốt mấy nốt to đùng là đã đoán ra rồi, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, cô vẫn hít vào một ngụm khí lạnh.
Cô... sao cô lại trở về lúc nhỏ rồi?
Chẳng phải cô đang buồn ngủ vào giữa trưa, rồi ngủ gật trong tiệm bánh ngọt nhỏ của mình sao?
Từ nhà vệ sinh đi ra, cô lại vòng sang phòng khách ở tầng hai, vừa vào đến nơi, cô liền tìm thấy cuốn lịch treo tường in hình ảnh của Vương Tổ Hiền treo bên cạnh chiếc ti vi, giấy lịch đã bị xé đi hơn một nửa rồi.
Ngày 1 tháng 8 năm 1997.
Một ngày tốt lành mà. Nhưng Đào Đào giống như không biết chữ, ngửa đầu lật qua lật lại cuốn lịch xem mấy lần liền, rồi mới như người mộng du xoay người đi xuống tầng một.
Ngồi trên bậc cầu thang, cô vụng về cài chiếc quai dép quai hậu bằng nhựa giả pha lê mà mình từng rất trân quý vào, đi đến nhà bếp, hóa ra không có ai ở đó, dưới đáy chiếc nồi cơm điện vỏ nhựa màu đỏ kiểu cũ đang nấu món cháo đậu xanh trần bì hạt sen, trong xửng hấp là món thịt khâu nhục ăn dở từ bữa trước, trên chiếc bàn ăn tròn phía ngoài nhà bếp bày một đĩa trứng chiên củ cải muối, một đĩa lạc rang muối.
Đào Đào bốc một hạt bỏ vào miệng ăn, vẫn còn nóng hổi, chắc là bố cô vừa mới rang xong.
Xem chừng các món ăn vẫn chưa nấu xong đâu, bố cô chính là cái kiểu như vậy, lúc nào cũng báo tin giả, cứ gọi ăn cơm ăn cơm, hồi nhỏ lần nào cô đang chơi dở vội vàng chạy về, thức ăn còn chưa cho vào nồi!
Sau đó ông sẽ nhân cơ hội đó bảo cô gọt khoai tây, bóc đỗ, rửa dưa chuột, nhặt rau.
Gian trá thật!
Cô lại từ nhà bếp đi ra, đi xuyên qua khoảng cầu thang tối om, đẩy cánh cửa nối liền với cửa hàng phía trước.
Ánh sáng lập tức ùa vào.
“... Tại hiện trường lễ bàn giao chính quyền Khu hành chính đặc biệt. Theo tiếng chuông đồng hồ lúc không giờ, một thời đại mới sắp sửa bắt đầu...”
Cửa hàng không lớn lắm, trên quầy thu ngân còn đặt một chiếc ti vi đen trắng nhỏ 14 inch, đang phát lại buổi lễ kỷ niệm Hồng Kông trở về, đây là sự kiện lớn nhất trong năm nay, gần như được phát lại liên tục suốt hơn một tháng trời.
Dọc theo hai bên tường của cửa hàng bày hai dãy tủ kính cũ kỹ, trước cửa tận dụng khoảng trống bày một chiếc giá gỗ chuyên để bánh bông lan và bánh nướng bán theo cân, trên giá trải một tấm vải bông dày màu trắng, bên trên dùng những chiếc khay lớn bằng sắt tây đựng những chiếc bánh ngọt kiểu cũ mới ra lò không lâu, giá cả rẻ hơn.
---