Thiếu nữ áo hồng rón rén cúi người núp sau bụi hoa hồng kiều diễm tựa như nhỏ máu. Mái tóc dài mềm mại được vấn gọn thành hai đóa hoa nhỏ hồng nhạt, bên mái còn gài một chiếc nơ bướm xinh xắn được viền chỉ vàng tinh tế. Ánh tà dương cuối ngày nhẹ nhàng rải lên khuôn mặt trắng trẻo, mềm mại như sữa của nàng. Những tầng mây trên trời bị nhuộm thành một sắc hồng vàng nhạt, cả khu rừng rậm rạp cao ngất trong U Minh sơn lâm cũng phủ lên một tầng quang huy lấp lánh.
Mặt trời sắp lặn rồi.
Thiếu nữ siết chặt đôi nắm tay nhỏ xíu, cái đầu bé bé dường như đang ngó nghiêng dò xét điều gì đó. Có lẽ vì quá khẩn trương, trên đầu nàng bỗng dưng bật ra hai chiếc tai thỏ.
Một giọng máy móc bất chợt vang lên:
“Tô Ngọc Sanh! Tai thỏ của ngươi lộ ra rồi! Nếu để đại nhân phát hiện ngươi là Thỏ yêu, coi chừng bị hắn nuốt sống đó! Hắn ghét yêu quái nhất trên đời!”
“A...!”
Thiếu nữ nhỏ giọng kêu lên một tiếng mềm mại, chất giọng mềm như kẹo mang theo lúng túng và thấp thỏm. Đôi bàn tay nhỏ nhắn như hành trắng vội vã đè xuống hai chiếc tai thỏ hồng hồng, lông tơ mềm mượt đang vểnh lên. Cùng lúc ấy, cái đầu nhỏ của nàng lại càng rụt xuống thấp hơn. Thoạt nhìn thật buồn cười mà lại đáng yêu xiết bao.
Nàng sinh ra trong thung lũng hoa hồng thuộc U Minh sơn lâm.
Vì nơi này cách biệt với nhân gian, không vướng bụi trần, thậm chí đến cả yêu quái cũng chẳng mấy kẻ biết đến chốn bồng lai này, thành ra suốt trăm năm qua, trong thung lũng hoa chỉ có mình nàng là một tiểu yêu sống cùng đàn hoa hồng vô tri vô giác.
Hôm nay là ngày đầu tiên nàng hóa thành hình người.
Yêu vật có căn cơ tốt thì mười năm đã có thể hóa hình, mà nàng rõ ràng thuộc loại kém cỏi nhất. Sáng nay vừa mới hóa thành nhân dạng, liền có một vật kỳ lạ lù lù xuất hiện trong đầu nàng.
“Ngươi giúp ta đi làm nhiệm vụ.”
“Được!”
Tô Ngọc Sanh non nớt ngây thơ lập tức đáp lời, ngọt ngào như đang hát. Nàng đã sống đơn độc nơi thung lũng này suốt trăm năm. Cho nên nàng không biết gì đối với thế giới bên ngoài, cũng chẳng có hứng thú muốn biết.
Hệ thống: “Nha đầu này sao dễ gạt thế? Mới một câu đã đồng ý rồi.”
Thế nhưng ngay giây sau, hệ thống chợt cứng đờ.
“Nhiệm vụ là gì vậy? Ăn ngon không? Có ngon bằng cà rốt không?”
Tiểu thỏ yêu chẳng hiểu gì hết. Bộ dạng ngây thơ đáng yêu của nàng khiến hệ thống phải nhức cả đầu.
Giờ đổi ký chủ liệu có còn kịp không đây?
Con thỏ nhỏ này sống trong thế giới khép kín cả trăm năm, e là đến dáng vẻ con người còn chưa từng thấy qua. Là hệ thống mới đi làm ngày đầu tiên, nó đành chấp nhận số mệnh nuôi thỏ.
Nó kiên nhẫn, tỉ mỉ giải thích:
“Ta là Hệ thống số 137, ngươi có thể gọi ta là Tiểu Thất. Thế giới này trong ba năm tới sẽ bị một người tên là Thẩm Bỉnh Văn, một kẻ chuyên bắt yêu hủy diệt. Cho nên chúng ta phải chữa lành hắn, cảm hóa hắn, ngăn hắn phá hủy thế giới này!”