Tiểu thỏ yêu Mềm Mại Của Đại Ma Đầu Bệnh Kiều

Chương 2

Trước Sau

break

Vừa nhắc đến cái tên Thẩm Bỉnh Văn, Tiểu Thất liền thoáng lộ vẻ u sầu.

Nam nhân kia có trí tuệ gần như yêu quái, thực lực thông thiên, thực sự sẽ bị con thỏ ngốc này cảm hóa ư?

“Người bắt yêu sao? Nhưng ta là yêu tinh mà! Hắn có giết ta ngay lập tức không?”

Tuy thỏ nhỏ chẳng hiểu mấy chuyện hồng trần, nhưng hai chữ “người bắt yêu” thì nàng vẫn biết. Nàng có chút sợ hãi, song lại chẳng muốn để thế gian bị hủy diệt.

“Có thể đấy! Nhưng không sao đâu, Sanh Sanh, ta sẽ che giấu khí tức cho ngươi. Chỉ cần ngươi không để lộ nguyên hình thì chẳng phải là sẽ ổn cả sao? Khi đối diện với Thẩm Bỉnh Văn, nhất định phải thật cẩn thận đấy! Hắn chính là đại ma đầu giết người không chớp mắt, lại đặc biệt thích mấy tiểu yêu như ngươi!”

Khó khăn lắm mới dụ được một ký chủ, dù có ngốc cũng không thể để tuột mất!

“Được!”

Tô Ngọc Sanh đáp lời rất nhanh.

Đợi sau khi hoàn thành nhiệm vụ này, nàng sẽ quay về tiếp tục những ngày tháng ăn uống vui chơi an nhàn của mình!

Thế nên, năm chữ “cứu lấy Thẩm Bỉnh Văn” như khắc sâu thành ấn ký, chết sống in hằn trong đầu Tô Ngọc Sanh.

Tiểu Thất nói, Thẩm Bỉnh Văn chẳng mấy chốc sẽ tới cửa vào Thung lũng Hoa Hồng. Nàng chỉ cần ngồi chờ thỏ tới, thuận thế cứu lấy Thẩm Bỉnh Văn là xem như lập được đại công!

Vì thế, lúc này nàng đang ẩn mình trong bụi hoa hồng, chính là để kịp thời ra tay cứu Thẩm Bỉnh Văn. Tiểu Thỏ có chút kích động, nàng còn chưa từng thấy nhân loại trông như thế nào nữa.

Cảm nhận được tâm trạng trong lòng Tô Ngọc Sanh, hệ thống thở dài câm nín. Con thỏ này đúng là thật sự chẳng biết nhân loại trông ra sao.

“Chút nữa ngươi nhất định không được để lộ thân phận thỏ tinh của mình đấy!”

Tiểu Thất lại nghiêm túc dặn dò một lần nữa.

Thẩm Bỉnh Văn căm ghét yêu quái đến mức nào, nó là kẻ rõ nhất.

Phải nói rằng, hắn không chỉ ghét yêu mà còn chẳng ưa cả loài người. Một đại nhân vật chẳng được người cũng chẳng được yêu dung nạp.

Haizz, thật đáng tiếc thay.

“Ừm ừm!”

Tô Ngọc Sanh liên tục gật đầu.

Đôi tai thỏ vừa mới lòi ra, nàng lập tức cuống quýt rụt trở lại.

“Vậy ta sẽ tiến vào trạng thái ngủ. Nếu ngươi có chuyện gì thì nhớ để lại lời nhắn nhé. Hệ thống sẽ tự động đưa ra một số gợi ý cho ngươi.”

Tô Ngọc Sanh còn chưa kịp hỏi “lời nhắn” là thứ gì thì Tiểu Thất đã biến mất.

Không biết đã chờ bao lâu. Tia sáng cuối cùng của hoàng hôn cũng đã bị màn đêm nuốt trọn. Bóng tối dần buông xuống, bầu trời vừa nãy còn nhuộm sắc vàng hồng rực rỡ, giờ phút này đã bị mực đen dội lên, biến thành một mảng u tối vô biên.

Những tán cây cao vút vươn thẳng lên tận mây xanh.

Ánh trăng mờ nhạt phủ xuống khu rừng, khiến bóng cây kéo dài thẳng tắp, xiêu xiêu vẹo vẹo. Gió nhẹ thổi qua, bóng đổ bắt đầu lay động nhấp nhô như thể quỷ ảnh lang thang trong đêm tối.

Tô Ngọc Sanh đã bắt đầu thấy buồn ngủ. Nàng mơ màng ngồi phịch xuống đất. Hàng mi dài cong vút lúc này cũng đã mệt mỏi rủ xuống. Bỗng dưng, trong rừng truyền đến tiếng sột soạt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương