Cứu rỗi Thẩm Bỉnh Văn, chính là lý do khiến nàng rời núi.
Càng tiến gần ra ngoài rìa U Minh sơn lâm, ánh đèn nơi xa càng trở nên rực rỡ chói lòa. Khi rời xa bóng tối, Thẩm Bỉnh Văn bất giác hơi nheo mắt, như không quen với ánh sáng.
Giọng nói ríu rít của thiếu nữ khiến hắn cảm thấy phiền muộn. Chất giọng ngọt ngào ấy khiến hắn chỉ muốn chặn lại đôi môi đỏ mọng đang mấp máy kia.
“Ngươi cách ta xa một chút, ta sẽ thấy vui.”
“A? Vậy khoảng cách thế này đủ chưa?”
Tô Ngọc Sanh bước những bước nhỏ, kéo khoảng cách từ hai mươi phân thành một trượng.
...
“Đủ rồi.”
Quả nhiên, nói chuyện với tiểu thỏ yêu là chuyện không thông nổi.
Suốt dọc đường đi, Tô Ngọc Sanh vẫn một mình thao thao bất tuyệt kể cho Thẩm Bỉnh Văn nghe về vẻ đẹp lộng lẫy của Thung lũng Hoa Hồng. Hai người luôn giữ một khoảng cách vừa đủ, không gần cũng chẳng xa, chừng một trượng.
Nếu tiểu thỏ yêu vô tình bước lại gần thêm một chút, nàng sẽ lập tức lùi lại đúng vị trí ban đầu. Sau đó lại dè dặt nhìn sắc mặt thiếu niên bên cạnh, như thể sợ hắn tức giận, trông chẳng khác nào một tiểu tức phụ chịu uất ức.
Lần đầu tiên trong đời, Thẩm Bỉnh Văn mới thực sự hiểu thế nào gọi là chịu đựng giày vò. Hắn cố nén ý nghĩ muốn bóp chết Tô Ngọc Sanh, bước chậm rãi mà vững vàng ở phía sau cùng của đoàn người.
Còn Vương Khôn, kẻ luôn đi ở giữa đội ngũ thì từ lâu đã để tâm đến hành động của hai người kia. Nhìn khuôn mặt Tô Ngọc Sanh nở nụ cười rạng rỡ như hoa khi đối diện với Thẩm Bỉnh Văn, trong lòng gã như có một ngọn lửa bùng cháy không tên, cuồn cuộn thiêu đốt.
Hai tay gã siết chặt, chỉ hận không thể xé nát Thẩm Bỉnh Văn ra thành trăm mảnh mới hả giận.
“Lão đại, huynh làm sao vậy?”
Cuối cùng, khi Vương Khôn quay đầu lần thứ bốn mươi lăm, Đoạn Hoa run run rẩy rẩy lên tiếng hỏi.
“Thẩm Bỉnh Văn! Ngươi chết không yên đâu!”
Vương Khôn nghiến răng nghiến lợi, phun ra từng chữ như gằn từng nhát dao.
Đoạn Hoa ngoảnh lại, vừa khéo nhìn thấy hai người đang “tán gẫu vui vẻ”.
Lại nhớ đến ánh mắt kinh diễm và vui mừng của Vương Khôn khi lần đầu trông thấy Tô Ngọc Sanh thì lập tức liền hiểu rõ tâm tư của gã.
“Lão đại, chuyện này chẳng phải đơn giản sao? Tiểu sư muội Ngọc Sanh chắc chắn là chưa rõ thân phận thấp hèn của tên Thẩm Bỉnh Văn kia nên mới tạm thời bị hắn mê hoặc thôi. Huynh đừng lo lắng quá. Đợi khi chúng ta trở về Lâm Thủy thành, huynh chỉ cần cho tiểu sư muội thấy được tài lực hùng hậu cùng thế lực mạnh mẽ của mình, đến lúc đó chẳng cần phải làm gì, tiểu sư muội cũng sẽ ngoan ngoãn tự mình nhào vào lòng huynh. Chuyện này chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?”
Đoạn Hoa nịnh nọt đưa ra kế sách với Vương Khôn.
“Phải! Nói có lý lắm.”
Vừa tưởng tượng đến cảnh Tô Ngọc Sanh dịu dàng mềm mại dưới thân, Vương Khôn mới tạm thời xoa dịu được ngọn lửa đang thiêu đốt trong lòng.
Ước chừng một canh giờ sau, cả đoàn người cuối cùng cũng đến được điểm nghỉ chân. Đây là một căn nhà tạm được dựng lên để dùng trong thời gian họ rèn luyện một tháng tại đây, không tìm đến các thôn xóm gần đó để tá túc.