Hắn sinh ra tại một thôn làng xơ xác nơi đất Minh Châu. Thôn ấy quanh năm bị yêu vật quấy phá, người người đều mang nỗi sầu canh cánh, trong mắt ngập tràn bi thương.
Yêu vật ấy tàn bạo hung hãn, lại mang bản tính dâm loạn. Nơi chúng đi qua, chỉ còn lại đổ nát hoang tàn. Nghe người trong làng kể lại, mẫu thân của hắn chính là bị một con yêu quái cường đại ép buộc.
Mẫu thân của hắn vốn dung mạo tuyệt mỹ, cũng nhờ đó mới miễn cưỡng thoát khỏi cái chết trong gang tấc. Thế nhưng, sự sống sót ấy lại khiến vị nữ tử ôn nhu cường nhẫn kia gánh chịu vết thương sâu tận đáy tâm hồn.
Sau đó, mẫu thân mang thai.
Ấy là vào một đêm mưa.
Sấm sét gào thét vang dội giữa màn đêm.
Trong tiếng kêu đau đớn xé gan xé ruột của nữ tử trên giường sinh, tiếng sấm trầm đục cũng ngày một dồn dập, tựa hồ muốn phá vỡ mây mù trĩu nặng, xé tan tầng mây, thoát ly gông xiềng. Tia chớp sáng lóe rạch ngang trời, kế đó là tiếng sét giáng xuống đinh tai nhức óc, rung chuyển lòng người, làm mặt đất cũng lay động.
Giữa tiếng khóc của hài nhi, một đứa trẻ mang huyết thống nửa người nửa yêu ra đời trong cơn giông bão. Dù là nhân tộc hay yêu tộc, đều không thể bao dung sự tồn tại của hắn.
Hắn không thuộc về bất kỳ chủng tộc nào.
Nhân loại e dè hắn, cho rằng hắn là yêu nghiệt.
Yêu tộc lại thèm khát hắn, xem hắn như báu vật.
Từ khoảnh khắc chào đời, hắn đã phải đối diện với ánh mắt ghẻ lạnh và chán ghét của mọi người. Chỉ có mẫu thân, dù phải đánh đổi tính mạng nhưng cũng quyết liệt che chở cho hắn.
Một hồi lâu sau, Thẩm Bỉnh Văn mới dần thoát ra khỏi dòng hồi ức.
Bên tai vang lên giọng nói mềm mại, nhu hòa của thiếu nữ:
“Ghê tởm là gì vậy? Nó ngon bằng cà rốt không?”
Trong đôi mắt trong veo của nàng, ánh lên vài phần nghi hoặc và bối rối. Nàng nghiêng đầu như đang nghiêm túc cố nhớ lại ý nghĩa của từ “ghê tởm”.
Nàng từ nhỏ đã sống cùng hoa hồng không linh trí, trên người phảng phất hương hoa nhàn nhạt. Một yêu tinh như thế thì không hiểu lẽ đời, cũng là điều dễ hiểu.
Ánh mắt Thẩm Bỉnh Văn thoáng trầm xuống.
“Ghê tởm là không thích. Ngươi chỉ biết ăn thôi à?”
Thiếu niên đáp lời thẳng thắn, chẳng hề đoái hoài đến cảm nhận hay tâm tình của thiếu nữ. Hắn vốn chờ mong được nhìn thấy dáng vẻ đáng thương khi nàng bị giọng điệu lạnh lùng ấy dọa cho bật khóc.
Đáng tiếc, hắn lại thất vọng.
“Đúng vậy! Làm sao ngươi biết được? Mỗi ngày ta đều ở trong thung lũng hoa hồng, ăn xong lại ngủ, ngủ rồi lại ăn. Trăng trong thung lũng hoa hồng to tròn lắm, đẹp cực kỳ. Sau này ta sẽ đưa ngươi đến đó ngắm trăng nha. Ngươi gầy như vậy, chắc là không ăn uống tử tế rồi! Ngươi yên tâm, ta có thể biến ra thật nhiều thật nhiều cà rốt, sau này tất cả cà rốt của ta đều là của ngươi! Thì ra ngươi không thích ta gọi là Bỉnh Văn ca ca... Vậy ngươi muốn ta gọi thế nào thì mới vui đây?”
Tô Ngọc Sanh hoàn toàn không nhận ra sát khí phảng phất quanh thân Thẩm Bỉnh Văn, lại càng không cảm nhận được những chiếc gai tua tủa đang dựng đứng nơi trái tim của hắn. Nàng dùng những lời lẽ dịu dàng nhất, nhẹ nhàng bao bọc lấy thiếu niên từng trải qua nơi tối tăm nhất của thế gian này.