Tiểu thỏ yêu Mềm Mại Của Đại Ma Đầu Bệnh Kiều

Chương 11

Trước Sau

break

Tề Huyên đã sinh lòng yêu mến đối với Tô Ngọc Sanh. Trong Tề Thiên tông, nàng ta là nữ đệ tử duy nhất. Nếu có Tô Ngọc Sanh làm bạn, thì những ngày tu luyện về sau chỉ e sẽ thú vị hơn nhiều.

Tiểu thỏ yêu mềm mại ngoan ngoãn ấy hơi căng thẳng, khẽ liếc mắt nhìn về phía Thẩm Bỉnh Văn. Vị đại nhân kia đã sớm biết nàng là yêu tinh, cũng chẳng rõ có định vạch trần nàng ra hay không!

Thẩm Bỉnh Văn đang cúi đầu, vừa khéo chạm phải ánh mắt trong veo như tờ giấy trắng của thiếu nữ.

Trong mắt Tô Ngọc Sanh, vị đại nhân ấy dịu dàng mỉm cười với nàng, tựa hồ mang theo vài phần thân thiện và cảm kích. Tiểu thỏ yêu lập tức nở nụ cười ngọt ngào đáp lại.

Đôi mắt linh động cười cong thành hình trăng non, ngoan ngoãn đến mức khiến người ta chẳng nỡ trách mắng.

Thẩm Bỉnh Văn cạn lời.

Hắn vốn giỏi việc nói móc châm chọc, đâm sau lưng người khác một dao chí mạng.

Thế nhưng con thỏ chết tiệt này lại khiến hắn cảm thấy bao nhiêu nắm đấm đều như rơi vào một đám bông mềm nhũn, chẳng chút lực sát thương.

Hoàn toàn phí công vô ích.

“Chốn này không tiện ở lại lâu, chúng ta mau trở về Minh Châu, tới ranh giới giữa U Minh sơn lâm và nơi ấy để hội hợp cùng Vân Đình sư huynh. Các ngươi mới gia nhập Tề Thiên Tông chưa đầy một tháng, đã chạm trán yêu quái cỡ Phì Di, khó tránh khỏi hoảng loạn. Sau này tu học thêm vài năm, đến khi đối mặt với Phì Di tự nhiên cũng chẳng còn sợ hãi nữa.”

Thanh âm của Tề Huyên lạnh nhạt mà cao quý.

Tuy là ái nữ của tông chủ, nàng ta từ nhỏ đã quen thuộc với sự hiện diện của yêu vật, nên mỗi phen ứng phó đều vô cùng điềm tĩnh, ngay ngắn đâu ra đấy.

“Vâng!”

Chúng đệ tử đồng loạt hô vang.

Một đoàn người bèn rầm rộ tiến về phía rìa khu rừng.

Tất thảy đều tụm năm tụm ba, ríu rít kể lại những cảnh tượng kích thích và kinh hiểm đã trải qua hôm nay, không khí vô cùng náo nhiệt.

Chỉ riêng Thẩm Bỉnh Văn là lẻ loi đơn độc tụt lại phía sau cùng.

Không một ai bắt chuyện cùng hắn.

Mà vết thương nơi đầu gối bị Vương Khôn đá ngã đã nhuộm đỏ rực cả mảng áo bào trắng, máu tươi loang lổ chẳng thể xem nhẹ.

Rõ ràng thương thế đã vô cùng nghiêm trọng.

Tô Ngọc Sanh vốn một lòng một dạ nghĩ đến nhiệm vụ của mình, giờ phút này bỗng cảm thấy trách nhiệm trên vai càng nặng nề hơn. Thiếu nữ vốn ngoan ngoãn bước sau lưng Tề Huyên, chợt khựng lại rồi lặng lẽ rớt xuống cuối hàng.

Thường thì nơi tận cùng đoàn người luôn là vị trí dễ bị yêu vật đánh lén nhất.

Cũng bởi Thẩm Bỉnh Văn dễ bắt nạt, nên họ mới đẩy thiếu niên gầy gò này về phía cuối cùng.

“Bỉnh Văn ca ca, ngươi đau lắm phải không?”

Tô Ngọc Sanh chăm chú nhìn áo bào trắng của Thẩm Bỉnh Văn đang dần loang rộng bởi máu, trong mắt đẹp lần đầu hiện lên nét lo âu rõ rệt.

“Đừng gọi ta như thế. Nghe ghê tởm!”

Thẩm Bỉnh Văn chẳng khác nào một con nhím phủ đầy gai nhọn, chẳng ai dám tới gần cũng chẳng ai dễ gì tiếp cận được. Giọng hắn nhẹ nhàng mà lạnh lùng tuyệt tình, như một ma thần trong địa ngục chẳng màng tới hồng trần nhân thế.

Đau ư?

Hắn đã quen rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương