Tô Ngọc Sanh ngoan ngoãn nhìn Tề Huyên, nhẹ nhàng đưa đôi tay mềm mại, trắng muốt không xương, khẽ níu lấy vạt áo đối phương, tựa như sợ nàng ta sẽ bỏ rơi mình lại nơi núi rừng hoang vu này.
Đôi mắt to tròn chớp nhẹ, ánh nước long lanh dâng đầy như thể bởi vì bàn tay đau nhức mà càng thêm đáng thương.
Thẩm Bỉnh Văn lạnh lùng nhìn Tô Ngọc Sanh.
Một con yêu thú không có yêu khí, lại muốn vào Tề Thiên tông?
Nếu bảo không có âm mưu gì thì hắn quyết không tin.
Tề Huyên lại như bị tan chảy bởi dáng vẻ kia.
Nàng ta nghĩ, phụ mẫu của Tô Ngọc Sanh tám phần là đã bị yêu vật trong U Minh sơn lâm ăn thịt. Lại nhìn gã phục nàng mặc có vẻ không tầm thường, chắc hẳn trước kia cũng là tiểu thư nhà quyền quý.
Đáng thương thay, một tiểu cô nương bị yêu vật dày vò đến mức này.
Tề Huyên không nỡ hỏi thêm, sợ khơi lại vết thương trong lòng nàng.
“Sanh Sanh, ngươi thực sự muốn đi cùng chúng ta sao? Con đường phía trước, mỗi ngày đều phải đối mặt với yêu vật đó! Ngươi sẽ bị thương mất!”
Tề Huyên nhẹ nhàng xoa đầu Tô Ngọc Sanh, trong mắt tràn đầy thương xót.
“Ta muốn đi! Ta muốn ở bên tỷ tỷ mỹ nhân! Còn có Bỉnh Văn ca ca nữa. Đừng bỏ rơi ta, hu hu... Ta không sợ khổ chút nào hết!”
Tô Ngọc Sanh nức nở khe khẽ, thân thể yếu ớt khẽ run lên. Vô tình, Tề Huyên nhìn thấy lòng bàn tay nàng bị đá nhọn cứa rách khi nãy. Vết thương đỏ hồng nổi bật trên làn da trắng nõn, giống như cánh hoa mai đỏ thắm nở rộ, vừa chói mắt lại khiến người đau lòng.
Tề Huyên càng thêm xót xa.
Nàng ta đưa đôi tay thon dài nhẹ ôm lấy thân hình nhỏ bé kia. Sau đó lại cúi đầu, khẽ nâng đôi tay mềm mại của Tô Ngọc Sanh, cẩn thận xem xét lòng bàn tay bị trầy xước.
“Đau lắm phải không?”
Giọng nói của Tề Huyên trở nên vô cùng dịu dàng, lông mày khẽ nhíu lại, lòng như bị bóp nghẹt.
“Có tỷ tỷ Tề Huyên xót thương thì ta chẳng thấy đau chút nào.”
Tô Ngọc Sanh ngẩng đầu nhìn mỹ nhân trước mặt, ánh mắt ngây dại, hoàn toàn là lời thật lòng.
“Sư muội, tiểu cô nương này thật đáng thương, chi bằng mang về tông môn đi? Một mình để lại chốn này, nếu gặp phải đại yêu thì biết làm sao?”
Vương Khôn là người xưa nay vốn ít mềm lòng nhưng cũng lên tiếng nói giúp Tô Ngọc Sanh.
Dáng vẻ ngoan ngoãn của nàng khiến gã vừa nhìn đã thấy ngứa ngáy trong lòng, chỉ hận người ôm nàng vào lòng không phải là Tề Huyên mà là chính y.
Các đệ tử khác thấy Vương Khôn đã mở lời, cũng lần lượt lên tiếng phụ họa.
“Sư tỷ, Tề Thiên tông ta thêm một người nữa cũng chẳng sao cả.”
“Đúng vậy, sư tỷ! Vừa rồi tiểu nha đầu còn nói mình có thể triệu hồi cà rốt đó! Chắc là có chút thiên phú! Mang về đi!”
Thẩm Bỉnh Văn nghe ba chữ “triệu hồi cà rốt”, gương mặt vốn lạnh nhạt liền khẽ giật.
Có thiên phú?
Thỏ yêu này tu luyện trăm năm mới hóa thành hình người, vậy mà chỉ biết triệu hồi cà rốt, như thế mà cũng gọi là có thiên phú?
Tề Huyên lại cúi đầu nhìn tiểu cô nương yếu ớt trong lòng. Vừa lúc, nàng ta chạm phải ánh mắt mang theo uất ức của Tô Ngọc Sanh.
“Nếu đã vậy, thì mang Sanh Sanh về thôi.”