Giọng nói của tiểu thỏ mềm mại ngọt ngào, nàng chỉ thẳng vào Vương Khôn, từng chữ từng lời đều thuật lại rõ ràng tình cảnh vừa xảy ra. Tô Ngọc Sanh có nét mặt vừa sinh động vừa biểu cảm, còn dùng tay mô phỏng kích thước của củ cà rốt.
Biểu cảm trên gương mặt nàng đầy vẻ tiếc nuối và oan ức, như thể đang tiếc thương cho củ cà rốt mình đã mất đi.
Củ cà rốt to như vậy, nàng có thể gặm rất lâu đấy!
Nói xong, nàng còn tức giận trừng mắt nhìn Vương Khôn một cái.
Dám bắt nạt đại ca nàng yêu quý, chuyện như vậy sao có thể tha thứ?
Thẩm Bỉnh Văn cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Nơi tăm tối trong lòng hắn như có chút ánh sáng le lói chiếu rọi, khiến kẻ vốn đã chìm sâu trong bóng đêm như hắn, đột nhiên cảm thấy hơi bất an và khó chịu.
Thỏ ngốc thì đã thấy, nhưng chưa từng thấy kẻ nào ngốc đến mức này. Không ngờ con thỏ ngốc này lại còn tưởng rằng chính củ cà rốt của nàng đã cứu hắn nữa chứ.
Tề Huyên bị vẻ ngây ngô đáng yêu của Tô Ngọc Sanh làm cho mềm lòng, cho nên cũng thêm vài phần tin tưởng đối với lời nàng nói.
“Vương Khôn!”
Giọng nói thanh lãnh của mỹ nhân xen lẫn đôi chút giận dữ.
“Ngươi là tiểu oa nhi ở đâu tới vậy? Không biết điều thì chớ có mà...”
Vương Khôn còn đang nói dở, bỗng bắt gặp đôi mắt như sao trời kia của Tô Ngọc Sanh, thuần khiết trong sáng.
Khiến gã nhất thời nghẹn lời.
Chết tiệt!
Đáng yêu quá đi mất!
Vương Khôn lập tức bị vẻ mềm mại đáng yêu của Tô Ngọc Sanh đánh gục.
Ngay cả các đệ tử phía sau cũng bị khí chất mềm mại của nàng hấp dẫn.
Nếu nói Tề Huyên là ánh trăng lạnh lẽo trên cao, thì Tô Ngọc Sanh chính là Thỏ nhỏ vừa mềm vừa ngoan khiến người ta không nỡ buông tay.
“Sư huynh, hay là... thôi bỏ đi?”
Nhìn thấy mỹ nhân nhỏ xinh như vậy, tùy tùng của Vương Khôn là Đoạn Hoa cũng lên tiếng khuyên nhủ. Cuối cùng, Vương Khôn cũng không tiếp tục phân trần thêm nữa.
“Vương Khôn! Từ giờ trở đi, nếu ngươi còn dám bắt nạt Bỉnh Văn thì đừng trách ta không khách khí!”
Tề Huyên lạnh giọng cảnh cáo.
Nàng ta vốn là một mỹ nhân băng thanh ngọc khiết, dung mạo cao quý, tính tình thanh lãnh. Trong tông môn, đa phần đệ tử đều giữ khoảng cách, chỉ dám ngắm nhìn từ xa, nào ai dám thật sự trêu chọc?
Vương Khôn liên tục đáp lời, bộ dạng hống hách lúc nãy đã sớm tan biến, không còn chút dữ tợn nào.
“Tiểu cô nương, ngươi tên là gì? Đây là U Minh sơn lâm, là địa bàn của yêu giới, nguy hiểm vô cùng! Về sau đừng tùy tiện đến đây nữa. Chốc nữa ta sẽ đưa ngươi về, được không?”
Vừa rồi còn lạnh lùng nghiêm nghị, vậy mà khi đối diện với dáng vẻ mềm mại, ngoan ngoãn của Tô Ngọc Sanh, Tề Huyên lại lộ ra nụ cười dịu dàng, thanh nhã. Nàng ta cao đến bảy thước, muốn nhìn rõ dung mạo thiếu nữ áo hồng kia thì cũng phải hơi cúi người xuống.
Gương mặt xinh đẹp gần kề trước mắt Tô Ngọc Sanh, từng đường nét rõ ràng như được phóng đại.
[Gợi ý nhiệm vụ: Theo khí vận chi nữ Tề Huyên quay về Tề Thiên tông, trở thành đồng môn với Thẩm Bỉnh Văn.]
Âm thanh máy móc lại một lần vang lên trong đầu.
“Ta tên là Tô Ngọc Sanh. Tỷ tỷ, ta không có nhà. Ta sợ lắm! Chỉ khi ở bên tỷ tỷ Tề Huyên thì ta mới cảm thấy an toàn. Ta muốn theo tỷ và Bỉnh Văn ca ca về nhà, có được không?”