Tiểu thỏ yêu Mềm Mại Của Đại Ma Đầu Bệnh Kiều

Chương 8

Trước Sau

break

Người nói chính là kẻ đã đá Thẩm Bỉnh Văn khi nãy.

Vương Khôn vận một thân lục gã mỏng nhẹ, tóc vấn cao cố định bằng trâm vàng, trên người phảng phất mùi thơm của gỗ quý, khác hẳn hương lan xạ thường thấy. Dáng người cao ráo thanh tú, xiêm gã trên người là loại lụa vàng xanh thượng hạng, viền trắng thêu họa tiết lá trúc nhã nhặn, ánh lên sắc tuyết, hòa quyện cùng chiếc trâm vàng trên búi tóc, càng tôn thêm khí chất cao quý.

Vừa nhìn liền biết là công tử xuất thân từ nhà quyền quý.

“Vương Khôn, sư đệ Bỉnh Văn sao lại bị rớt lại phía sau thế? Ta chẳng phải đã dặn ngươi phải chăm sóc cho đệ ấy rồi sao?”

Tề Huyên chẳng buồn để tâm đến lời Vương Khôn, nàng ta chỉ nhẹ nhàng quay đầu liếc mắt nhìn gã một cái.

“Ta có chăm sóc! Thật sự là ta có chăm sóc đệ ấy! Là do hắn chạy chậm quá thôi! Vì hắn mà suýt nữa ta mất mạng rồi! Không tin thì cứ hỏi Thẩm Bỉnh Văn đi!”

Vương Khôn vừa nói, vừa chỉ vào Thẩm Bỉnh Văn đang rụt cổ đứng phía sau, ra sức biện bạch muốn lấy lòng Tề Huyên. Tề Huyên là ái nữ của chưởng môn Tề Thiên Tông, gã đương nhiên không muốn vì chuyện lần này mà để lại ấn tượng xấu với đối phương.

Nói xong, Vương Khôn còn hung hăng trừng mắt nhìn Thẩm Bỉnh Văn một cái.

Ánh mắt đầy cảnh cáo và uy hiếp.

Thẩm Bỉnh Văn bị dọa đến run rẩy, khẽ co người lại.

Tề Huyên khẽ nhíu mày.

“Bỉnh Văn, có thật là như vậy không?”

Giọng nữ tử thanh lạnh, song vẫn không thể che giấu sự lo lắng nồng đậm ẩn trong đó.

“Sư tỷ... là thật mà. Vương sư huynh không cố ý bỏ rơi ta, đúng là do ta chạy chậm quá thôi...”

Thiếu niên đáp lời, thanh âm nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, giọng nói lẫn đầy nghẹn ngào như thể vừa phải chịu một nỗi uất ức lớn lao. Vương Khôn sinh ra trong gia đình giàu có ở Lâm Thủy Thành, vốn chưa từng trải qua đấu đá hiểm độc.

Y đắc ý nở nụ cười với Thẩm Bỉnh Văn.

Y biết mà, cái hạng hạ đẳng xuất thân từ Minh Châu như Thẩm Bỉnh Văn thì sao dám nói ra sự thật?

Bỗng nhiên, một thiếu nữ vận gã phục màu phấn hồng từ đâu lao thẳng tới. Tề Huyên nhìn thiếu nữ đáng yêu đang đứng trước mặt.

Thiếu nữ áo hồng làn da trắng mịn, dưới ánh trăng dịu dàng như được phủ một tầng sáng nhè nhẹ, tưởng chừng chỉ cần chạm vào liền tan ra. Dưới hàng lông mày lá liễu thanh tú là đôi mắt to tròn như bảo thạch hồng, ánh lên mọi vật xung quanh, lông mi dài cong nhẹ mỗi lần chớp lại khẽ lay động. Chiếc mũi nhỏ nhắn tinh xảo, dễ gần mà không mang chút sát khí, đôi môi đỏ mọng như hoa tường vi chu lên vẻ tức giận đáng yêu. Mái tóc màu phấn hồng được vấn thành hai búi tròn trên đỉnh đầu, buộc bằng dây ruy băng hồng trông tựa như nụ hoa đang nở rộ.

Thẩm Bỉnh Văn khẽ lo lắng, không rõ Thỏ yêu này có nhìn thấy cảnh hắn nuốt chửng yêu vật ban nãy hay không.

Yêu tinh này... quả nhiên là một biến số.

Tuyệt đối không thể để lại!

“Mỹ nhân tỷ tỷ! Không phải vậy đâu! Là nam nhân kia đã đá ngã Bỉnh Văn ca ca, nên mới rớt lại phía sau! Hơn nữa, hơn nữa, hắn còn giẫm chân lên người ca ca nữa đó! Nếu không phải ta kịp thời gọi ra củ cà rốt mà ta yêu nhất, thì Bỉnh Văn ca ca đã mất mạng rồi!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương