Tiểu thỏ yêu Mềm Mại Của Đại Ma Đầu Bệnh Kiều

Chương 7

Trước Sau

break

Khi bàn tay trắng trẻo cầm chặt đạo phù vàng sắp chạm tới trán của Tô Ngọc Sanh, một giọng nói thanh thoát vang vọng giữa rừng núi u minh mờ mịt.

“Bỉnh Văn sư đệ! Ngươi ở đâu vậy!”

Thẩm Bỉnh Văn lập tức thu tay về, đạo phù vàng cũng lập tức biến mất trong lòng bàn tay.

“Ta thấy rồi! Hắn ở đằng kia!”

“Tiểu sư muội à, không phải ta nói chứ, ngươi để tâm tới một kẻ hạ đẳng từ Minh Châu làm gì? Chúng ta là đệ nhất tông môn Nam Quốc, từ bao giờ lại để ý tới phế vật của Minh Châu vậy?”

Chính là kẻ vừa rồi đã đá vị đại nhân kia!

Tô Ngọc Sanh vốn rất nhạy cảm với âm thanh, cho nên ngay lập tức liền nhận ra giọng nói quen thuộc này.

[Thông báo hệ thống: Nhân giới hiện do quân chủ Nam Quốc là Nam Vô Dận quản lý thống nhất. Nhân giới chia làm năm thành: Lâm Thủy, Hoa Ngôn, Ngọc Liên, Bình Giang và Minh Châu. Đẳng cấp cùng thân phận của con người cũng dựa theo địa vực để phân chia. Dân thành Lâm Thủy có địa vị cao nhất, dân Minh Châu thấp nhất. Các thành còn lại xếp theo thứ tự đó. Lâm Thủy là nơi hoàng thất Nam Quốc cư ngụ, đồng thời cũng là nơi tập trung nhiều tông môn nhất. Tông môn đứng đầu Nam Quốc là Tề Thiên Tông. Mục tiêu nhiệm vụ xuất thân từ Minh Châu, vì vậy là thường dân tầng đáy xã hội, thường xuyên bị bắt nạt và khinh rẻ. Hai tộc Nhân – Yêu vốn xưa nay bất hòa, Minh Châu lại tiếp giáp với rừng U Minh nơi yêu tộc cư ngụ, nên thường xuyên bị quấy nhiễu.]

Âm thanh máy móc vang lên trong đầu tiểu thỏ yêu. Sau khi tiếp nhận thông tin thì một đoàn người lớn đã tìm đến nơi. Tiểu thỏ yêu chưa từng thấy trận thế lớn như vậy. Do đó nàng liền sợ hãi rụt người lại, nép sau lưng Thẩm Bỉnh Văn, cách hắn chỉ chừng hai tấc.

Thân thể nhỏ bé chỉ lộ ra một cái đầu mềm mại êm ái.

Dẫn đầu đoàn là một thiếu nữ áo trắng dung mạo thanh tú tuyệt trần. Nàng ta mang vẻ thanh cao lãnh diễm, giống như tiên nữ giáng trần giữa nhân thế.

Da trắng hơn tuyết, mắt trong như nước, từng cái liếc mắt, từng cái đưa nhìn đều toát ra khí chất thanh nhã cao quý, khiến người khác không dám mạo phạm, chỉ thấy tự thẹn không bằng. Song trong vẻ lạnh lùng linh động ấy lại thấp thoáng một tia quyến rũ mê người, khiến ai nhìn vào thì cũng không khỏi tâm thần dao động, thần hồn lạc lối.

Tô Ngọc Sanh chăm chú nhìn thiếu nữ khuynh quốc khuynh thành ấy, trong mắt tràn ngập ngưỡng mộ cùng say mê.

“Bỉnh Văn sư đệ, đệ không sao chứ? Con Phi Di kia đâu rồi?”

Trong đôi mắt nàng ta là nỗi lo lắng đậm sâu không cách nào che giấu.

“Ta không sao. Đa tạ sư tỷ Tề Huyên đã lo lắng. Con Phi Di ấy đuổi ta được nửa chừng thì biến mất không tung tích. Ta cũng không biết nó đi đâu nữa.”

Thẩm Bỉnh Văn cúi thấp đầu, không ai nhìn rõ vẻ mặt hắn lúc ấy. Bờ vai gầy gò của thiếu niên vẫn đang khẽ run rẩy, dường như đã chịu không ít kinh hãi.

Dưới ánh trăng vàng nhạt thanh cao, một tầng sương trắng mỏng manh vây quanh, trên bầu trời cũng lấp lánh vài ngôi sao nhỏ.

Trong rừng núi tối tăm bí ẩn, cuối cùng cũng có chút ánh sáng le lói.

“Sư muội, ta đã nói rồi. Tên Thẩm Bỉnh Văn này chỉ là thứ hạ đẳng đến từ Minh Châu, làm sao có thể diệt được Phi Di? Con Phi Di ấy chỉ sợ là thấy tu vi hắn quá thấp, ngay cả liếc nhìn cũng lười!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương