Nói xong, Thẩm Bỉnh Văn không hề quay đầu mà thẳng thừng trở về phòng của mình.
Kỳ thực, vừa rồi điều hắn muốn nói là “cút”. Chỉ tiếc lời đã tới bên miệng lại bị hắn nuốt ngược trở vào.
Bởi khi đối diện với đôi mắt dịu dàng của thiếu nữ ấy, thì hắn thế nào cũng chẳng thể thốt ra được một chữ tàn nhẫn như vậy. Tô Ngọc Sanh ngẩn ngơ nhìn bóng lưng Thẩm Bỉnh Văn rời đi, vốn định len lén đi theo, nhưng lại bị Tề Huyên gọi giật lại.
“Sanh Sanh! Đây là đại sư huynh Vân Đình. Sau này nếu ngươi gặp rắc rối gì, đều có thể tìm huynh ấy giúp đỡ!”
Tề Huyên kéo Tô Ngọc Sanh lại cạnh mình, rồi quay sang giới thiệu lai lịch của nàng với Giang Vân Đình.
Khi còn ở xa, Tô Ngọc Sanh chỉ cảm thấy nam tử này xem như anh tuấn. Nhưng đến khi đối diện gần...
Đây chẳng khác nào một sát thủ lãnh khốc vô tình!
Nếu không nhờ có Tề Huyên bên cạnh, e là Tô Ngọc Sanh đã sớm bị ánh mắt lạnh lẽo kia dọa cho chạy mất dạng. Tiểu thỏ yêu nhút nhát sợ phiền phức lập tức núp kín sau lưng Tề Huyên, không dám ló đầu ra.
Nàng e dè mở miệng: “Bái, bái kiến Vân Đình đại sư huynh... Tỷ tỷ Tề Huyên, nếu ta có chuyện, có thể tìm tỷ không?”
Nói cách khác, nàng hoàn toàn chẳng muốn tìm đến cái nam nhân mặt lạnh vô cảm này. Tề Huyên hơi ngẩn ra, dường như không ngờ được Tô Ngọc Sanh sẽ đưa ra câu trả lời ấy.
“Đương, đương nhiên là được.”
Trước đó nàng ta còn lo lắng Tô Ngọc Sanh sẽ động lòng với Giang Vân Đình.
Giang Vân Đình chính là đệ nhất mỹ nam của Tề Thiên Tông, người mến mộ y nhiều không đếm xuể. Suốt dọc đường đi, nam nhân này đã khiến biết bao nữ tử xao xuyến. May mắn thay, y lại lạnh lùng, biết cách từ chối, cũng giúp nàng ta đỡ đi không ít rắc rối.
Giờ xem ra, nỗi lo ấy là thừa rồi.
Ánh nhìn dò xét trong mắt Giang Vân Đình càng thêm sâu sắc.
Y luôn cảm thấy nữ tử lai lịch mơ hồ này là đến để giành thê tử với y.
Chỉ là... y chưa có chứng cứ.
Đối diện với áp lực tỏa ra từ Giang Vân Đình, Tô Ngọc Sanh lại càng ôm chặt lấy tay Tề Huyên thêm vài phần.
“Tỷ tỷ Tề Huyên, ta thích tỷ nhất đó. Ta chưa từng thấy ai xinh đẹp như tỷ đâu.”
Tề Huyên chính là nữ nhân duy nhất Tô Ngọc Sanh từng gặp trong đời. Trong lòng nàng, Tề Huyên chính là mỹ nhân đẹp nhất, dịu dàng nhất, hoàn hảo nhất.
“Cái miệng nhỏ này đúng là ngọt chết người rồi!”
Mệt mỏi cả ngày trời của Tề Huyên, phút chốc liền tan biến không còn dấu vết.
Còn Giang Vân Đình nhìn hai người bọn họ tình cảm mặn nồng, bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác... mình hoàn toàn dư thừa. Y hơi nheo mắt lại, càng lúc càng cảm thấy Tô Ngọc Sanh là nam nhân biến hóa thành.
Biến thành bộ dạng mềm mại đáng yêu như vậy, chính là để có thể thân cận với bảo bối Tề Huyên của y thêm đôi chút.
Y và Tề Huyên là thanh mai trúc mã từ nhỏ.
Giang Vân Đình là nghĩa tử do chưởng môn Tề Thiên Tông nuôi dưỡng.
Đối với mối tình tâm đầu ý hợp giữa y và Tề Huyên, chưởng môn Tề Thiên Tông cũng rất tán thành và ủng hộ.
Dẫu sao Giang Vân Đình cũng là nhi tử được nuôi dạy từ nhỏ, tính nết gốc gác đều rõ ràng, để sánh cùng Tề Huyên thì chẳng thể hợp hơn.