Tiểu thỏ yêu Mềm Mại Của Đại Ma Đầu Bệnh Kiều

Chương 16

Trước Sau

break

“Khụ khụ... Huyên nhi, trời cũng không còn sớm nữa. Chi bằng để sư muội Ngọc Sanh quay về nghỉ ngơi sớm một chút thì hơn?”

Nam tử vội lên tiếng cắt ngang khoảnh khắc ngọt ngào giữa Tề Huyên và tiểu yêu tinh trà xanh tên Tô Ngọc Sanh kia.

Cứ tiếp tục như thế, e rằng thê tử của y cũng bị một nữ tử khác cướp mất mất thôi!

Lúc này Tề Huyên mới chợt nhận ra quả thật đã không còn sớm nữa.

“Hôm nay ai nấy đều quá đỗi mệt mỏi, chúng ta nghỉ ngơi ở đây ba ngày, sau đó sẽ tiếp tục lên đường đến Thủy Mộc thôn.”

Tề Huyên thanh lãnh tuyên bố hành trình kế tiếp.

“Sư tỷ uy vũ!”

Mọi người đều đã vượt núi băng rừng nhiều ngày, hôm nay lại liên tiếp bị yêu vật tập kích, sớm đã mệt đến rã rời. Ba ngày nghỉ này quả thật là vô cùng hợp tình hợp lý.

Tề Huyên liền quay sang dịu dàng nói với Tô Ngọc Sanh: “Sanh Sanh, đêm nay muội nghỉ ở phòng sát bên Bỉnh Văn sư huynh có được không? Giường đã dọn xong rồi, nếu muội sợ ngủ một mình thì...”

“Huyên nhi! Sư muội Ngọc Sanh cũng đã lớn rồi mà, sao lại còn sợ ngủ một mình chứ? Sư muội mới đến nơi này, không bằng để muội ấy tự thích nghi một chút. Lỡ đâu có muội ở bên, lại khiến muội ấy cảm thấy gò bó thì sao?”

Thấy ánh mắt Tô Ngọc Sanh mỗi lúc một thêm sáng rỡ, Giang Vân Đình vội vàng lên tiếng cắt ngang lời Tề Huyên còn chưa kịp nói ra.

Thê tử của y, đến ôm ấp còn chưa đủ, sao có thể để người khác chiếm mất một tấc chứ?

“Thật ra ta...”

Tô Ngọc Sanh vừa cắn môi vừa nhìn ánh mắt đầy đe dọa của Giang Vân Đình, ngập ngừng mở lời.

Nàng vẫn rất muốn ngủ cùng với Tề Huyên.

Tỷ tỷ xinh đẹp như vậy, chỉ cần ngắm thôi cũng khiến lòng nàng vui không kể xiết!

“Thật ra, sư muội Ngọc Sanh hoàn toàn không sợ chút nào, đúng không?”

Giang Vân Đình mỉm cười mà như không, ánh mắt chăm chú khóa chặt lấy Tô Ngọc Sanh. Vẻ lãnh đạm trên gương mặt y càng khiến người khác kinh hồn táng đảm.

Tiểu thỏ yêu lập tức bị dọa sợ đến co rụt cả người.

Nàng vội rút tay đang ôm lấy Tề Huyên lại, gật đầu như gà mổ thóc: “Tỷ tỷ Tề Huyên, ta không sợ chút nào hết! Ta quen ngủ một mình rồi. Không sao đâu, một mình ta là đủ rồi!”

Tề Huyên thấy ánh mắt uy hiếp của Giang Vân Đình thì liền giận dữ vỗ mạnh vào lồng ngực y một cái.

“Vân Đình ca! Sanh Sanh là nữ nhi đấy nhé! Huynh sao lại có thể ghen với cả Sanh Sanh được chứ? Về sau không được hù dọa muội ấy nữa!”

Tề Huyên giận dữ trừng mắt, ánh nhìn bén như dao đâm thẳng vào nam tử.

Nam tử vốn lạnh lùng kia thoáng chốc biến thành bộ dạng nhu hòa, cất giọng trấn an: “Huyên nhi, ta nào có dọa muội ấy đâu. Đó là muội ấy thật lòng thật dạ mà.”

Tô Ngọc Sanh: ...

“Không sao đâu, Tỷ tỷ Tề Huyên. Vân Đình ca chỉ là quá yêu tỷ thôi. Ta không quấy rầy hai người nữa, ta đi ngủ trước đây.”

Nói xong, tiểu thỏ yêu trước ánh mắt ngày một đen kịt của Giang Vân Đình, liền xoay người chạy như bay về phòng.

Giang Vân Đình tuy không hiểu rõ những lời lẽ đầy hàm ý của Tô Ngọc Sanh, nhưng nhìn vẻ mặt ngày một giận dữ của Tề Huyên, y biết ngay con thỏ tinh kia chẳng nói gì tốt đẹp cả.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương