Nữ tử vừa trở về phòng thì liền thở phào nhẹ nhõm vỗ lên lồng ngực phập phồng.
Dọa chết nàng rồi!
Những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay còn nhiều hơn cả trăm năm sống ở Yêu giới của nàng cộng lại. Thế gian này sao lại có nhân loại còn đáng sợ hơn cả yêu quái chứ?
Vẫn là đại ca của nàng dịu dàng nhất, hu hu hu...
Nghĩ đến Thẩm Bỉnh Văn, Tô Ngọc Sanh bỗng nhớ đến vạt áo trắng nhuốm đỏ kia của thiếu niên.
Thế là...
Nàng gắng chịu đựng ánh mắt lạnh như băng của Giang Vân Đình, tìm Tề Huyên xin một ít thuốc trị thương, sau đó liền nhanh chóng rời khỏi gian phòng của hai người.
Ánh trăng lơ lửng giữa trời cao, Tô Ngọc Sanh len lén đẩy cửa phòng Thẩm Bỉnh Văn ra.
“Cót két” Âm thanh khô khốc vang lên trong đêm tĩnh lặng, nghe đặc biệt rõ ràng.
Tiểu thỏ cẩn thận khép cửa lại.
Trong phòng tối om, đưa tay không thấy được năm ngón.
Tô Ngọc Sanh vừa mới bước thêm một bước.
Đột nhiên, một đôi tay lạnh băng như băng tuyết hung hăng siết chặt lấy cổ nàng, đẩy mạnh nàng áp lên bức tường giá lạnh như băng. Đôi tay thon dài đẹp mắt ấy mỗi lúc một siết chặt, đến mức gân xanh nổi lên từng đường dữ tợn.
Cảm giác nghẹt thở như thủy triều dâng tràn từ bốn phương tám hướng. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Ngọc Sanh đỏ bừng, không thốt ra nổi lấy một lời. Ban đầu, đôi tay mềm mại yếu ớt của nàng còn cố gắng gỡ lấy tay đối phương.
Nhưng một lúc lâu sau, thiếu niên kia vẫn không có ý định buông tay. Hơi thở của nàng càng lúc càng mong manh, gần như biến mất.
Nàng tưởng rằng... mình sắp chết rồi.
Dựa vào khứu giác nhạy bén của loài thỏ, nàng nhận ra kẻ ra tay không ai khác chính là Thẩm Bỉnh Văn.
Tên này, quả nhiên là kẻ máu lạnh quyết đoán, tâm cơ thâm hiểm, gian trá độc ác, lại giỏi che giấu bản thân!
Một loạt những danh từ ấy, trong khoảnh khắc hấp hối, đều bị nàng xếp lên người hắn.
Lần đầu đặt chân đến nhân giới, Tô Ngọc Sanh hoàn toàn không hiểu, vì sao Thẩm Bỉnh Văn lại đối xử với nàng như vậy.
Nàng rõ ràng đã cứu hắn cơ mà!
“Sanh Sanh, muội bị thương nặng lắm không? Có cần ta vào xem một chút không?”
Đột nhiên, giọng nói của Tề Huyên vang lên bên ngoài cửa.
Đôi tay lạnh lẽo kia lập tức buông lơi gọng kìm đang bóp nghẹt thiếu nữ.
Cơ thể nàng vốn định đổ nhào xuống nền đất, nhưng lại được một cánh tay vững vàng ôm lấy vòng eo mềm mại.
“Mau trả lời.”
Bên tai nàng là hơi thở nóng rực cùng giọng nói khẽ như tiếng gió, chỉ đủ để hai người nghe thấy.
Tô Ngọc Sanh hít lấy từng ngụm không khí mới mẻ.
Chỉ một chút nữa thôi... nàng đã bị tên thiếu niên trông yếu đuối ấy bóp chết rồi.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi.
“Sanh Sanh, sao muội không trả lời? Hay là... ta vào xem thử nhé?”
Câu sau dường như là Tề Huyên quay sang nói với Vân Đình.
Đợi mãi không nghe thấy tiếng hồi âm từ Tô Ngọc Sanh, Tề Huyên có phần sốt ruột.
“Cũng được. Yêu vật trong U Minh sơn lâm rất nhiều, quả thực phải đề phòng mới được.”
Giang Vân Đình kỳ thực cũng không hề ghét Tô Ngọc Sanh, chỉ là có thêm một người giành thê tử, cho nên trong lòng liền có chút chua chát.
Thẩm Bỉnh Văn bỗng nhiên hung hăng bóp lấy phần eo mềm của Tô Ngọc Sanh.