Tiểu thỏ yêu Mềm Mại Của Đại Ma Đầu Bệnh Kiều

Chương 18

Trước Sau

break

Hương hoa hồng từ người thiếu niên mỗi lúc một đậm hơn. Trong bóng tối, trong đôi mắt hắn hiện lên chỉ toàn hận ý và độc lệ khôn cùng.

Một giọt lệ nóng rơi xuống gương mặt mịn màng của Tô Ngọc Sanh.

Lông mày nàng nhíu lại đến cực điểm.

E rằng phần eo bụng kia đã sớm bị hắn bóp đến đỏ bừng rồi!

Dù có ngây thơ ngờ nghệch đến đâu, lúc này nàng cũng thật sự cảm nhận được sự chán ghét mãnh liệt dâng trào từ đáy lòng đối phương.

“Tỷ tỷ Tề Huyên, ta không sao đâu. Vừa rồi chỉ là ngủ thiếp đi thôi. Có lẽ là do hôm nay mệt quá!”

Tô Ngọc Sanh vội lên tiếng.

Cơn đau nơi thắt lưng lập tức biến mất.

Vì phòng của Thẩm Bỉnh Văn ở ngay sát phòng Tô Ngọc Sanh, nên âm thanh thật sự khó phân biệt phát ra từ đâu.

Nghe giọng nàng khàn khàn, Tề Huyên chỉ nghĩ là nàng quá mệt.

“Sanh Sanh, muội nghỉ ngơi cho tốt. Có chuyện gì thì nhớ gọi ta nhé, ta vẫn luôn ở đây.”

Tề Huyên vẫn thấy lo, dịu dàng căn dặn thêm một câu.

“Vâng!”

Tô Ngọc Sanh ngoan ngoãn ngọt ngào đáp lời.

Đợi đến khi bên ngoài hoàn toàn yên ắng, Thẩm Bỉnh Văn mới khẽ phất tay tạo ra một kết giới, sau đó mới rút tay khỏi eo thiếu nữ.

Thẩm Bỉnh Văn đột ngột rút tay về, rồi nhanh chóng lùi bước, cứ như thể nàng là thứ rác rưởi nhơ bẩn khiến người ta không thể chạm vào. Tiểu thỏ yêu vì thiếu dưỡng khí nên chưa kịp hồi sức, cho nên chân mềm nhũn, ngã nhào xuống đất.

Thiếu nữ đau đớn rên khẽ, cơn đau từ thân thể từng đợt từng đợt dội đến.

Ánh đèn lập lòe sáng lên.

Trong ánh nến mờ nhạt, có thể lờ mờ trông thấy vết hằn đỏ rực nơi cổ nàng bị siết chặt. Tô Ngọc Sanh chống hai tay yếu ớt xuống sàn, trong tay vẫn giữ chặt bình thuốc trị thương mà nàng đã khổ cực xin từ chỗ Tề Huyên.

Trong đôi mắt long lanh ánh lệ, từng giọt từng giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống mặt sàn gỗ tạm bợ được dựng lên vội vàng.

Trong đêm tối tĩnh mịch, bên trong kết giới khép kín chỉ còn nghe tiếng “tí tách” rất khẽ của từng giọt lệ rơi xuống.

Thẩm Bỉnh Văn cúi đầu, ánh mắt vừa vặn bắt gặp chiếc bình xanh đang được nàng nắm chặt trong lòng bàn tay. Sắc xanh bình thường ấy lại đâm thẳng vào mắt hắn như một vầng thái dương chói lòa.

Thì ra, thế gian này còn có thứ chói mắt hơn cả mặt trời.

Cả hai lặng lẽ đối diện, bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Hắn vốn cực kỳ mẫn cảm với mọi âm thanh dù là nhỏ nhất, đặc biệt là ban đêm thời khắc yêu vật lộng hành.

Từ đầu tới cuối, hắn vẫn luôn cho rằng nữ tử này lai lịch bất minh. Bởi càng là gương mặt vô hại, lại càng ẩn chứa sát cơ đáng sợ.

Chi bằng ra tay trước, trừ hậu hoạn về sau. Nào ngờ, con yêu nghiệt này lại vụng về cầm thuốc trị thương đưa đến.

Thì đã sao?

Là yêu, thì phải diệt!

Thiếu niên mảnh khảnh đứng bên cạnh Tô Ngọc Sanh.

Ngón trỏ của Thẩm Bỉnh Văn khẽ co lại, nhẹ nhàng miết lên ngón cái, động tác vừa như thói quen, vừa như đang kiềm chế sát ý trong lòng.

Hôm nay không thể động thủ nữa.

Phải tìm một cơ hội khác để giết chết thỏ yêu này.

Ngay lúc ấy, đôi tai thỏ lại một lần nữa lộ ra trên đỉnh đầu của Tô Ngọc Sanh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương