Tiểu thỏ yêu Mềm Mại Của Đại Ma Đầu Bệnh Kiều

Chương 20

Trước Sau

break

Vậy mà lại chịu đưa cho con thỏ ngốc nghếch ấy.

Hắn nhẹ nhàng nhấc lọ thuốc từ trên giường lên, dường như trên đó vẫn còn vương lại chút hơi ấm cùng hương hoa hồng dịu nhẹ đặc trưng của thiếu nữ. Ánh mắt hắn nhìn chiếc lọ xanh trong tay mà thất thần, lần đầu tiên cảm thấy ngọn nến kia chẳng còn chói mắt đến thế.

Trong đầu chỉ còn văng vẳng một câu: “Nhưng ta chỉ muốn ngươi hiểu rằng, trên đời này vẫn còn có người quan tâm đến ngươi.”

Thẩm Bỉnh Văn khẽ bật cười một tiếng.

Cũng chỉ là yêu tinh dùng để mê hoặc nhân tâm mà thôi.

Biết đâu lại là thứ thuốc độc trá hình?

Ngọn nến phụt tắt.

Trong ánh trăng nhàn nhạt, hắn mở nắp lọ thuốc màu lục, từng chút từng chút bôi lên vết thương nơi đầu gối.

Về đến phòng mình, Tô Ngọc Sanh cuối cùng không kìm nén được nỗi tủi thân dâng trào, rúc vào chăn bông mềm mại mà khe khẽ nức nở.

Nàng không muốn khóc trước mặt Thẩm Bỉnh Văn đâu!

Cái gì mà yếu đuối mỏng manh, cái gì mà ôn nhuận như ngọc, đều là dối trá cả!

Làm xong nhiệm vụ rồi, nàng nhất định phải trốn đi cho thật nhanh!

Có lẽ vì đã mệt mỏi cả một ngày, nàng chẳng còn sức chống cự cơn buồn ngủ đang ùa đến, cho nên cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.

Lúc này, trong gian phòng tràn ngập hương hoa hồng, xuất hiện một bóng đen lặng lẽ. Hắn liếc thấy nơi khóe mắt thiếu nữ vẫn còn đọng lại một giọt lệ chưa khô, cùng tấm ga giường đã bị nước mắt thấm ướt.

Đúng là nhát gan như chuột!

Hắn rón rén bước tới bên giường Tô Ngọc Sanh, đôi mắt lạnh lùng cao ngạo dường như mất đi tiêu cự. Tiểu thỏ yêu đang chìm trong mộng đẹp dường như ngửi thấy mùi hương quen thuộc, đôi mày khẽ cau lại.

Trái tim Thẩm Bỉnh Văn chùng xuống, đồng tử khẽ co lại, nơi đáy mắt lóe lên một tia sắc lạnh. Khoảnh khắc sau, đôi môi hồng mềm như cánh hoa của nàng khẽ mấp máy, thì thầm: “Cứu lấy Thẩm Bỉnh Văn...”

Giọng nói nhẹ nhàng mềm mại ấy khiến ánh mắt thiếu niên dừng lại nơi đôi tay chằng chịt vết thương của nàng.

Hôm sau khi Tô Ngọc Sanh tỉnh lại, mặt trời đã lên đến giữa đỉnh đầu.

Nàng vốn là người phóng khoáng, yêu thích tự do.

Trong Thung lũng Hoa Hồng, ngủ nguyên cả một ngày cũng là chuyện thường tình.

Vết thương khiến nàng hôm qua đau đến nhe răng trợn mắt, hôm nay lại đã lành hẳn.

Thiếu nữ lười biếng dụi dụi đôi mắt đã sưng đỏ.

Cơn ngạt thở trong đêm qua vẫn còn in đậm trong ký ức, nàng sợ hãi đưa tay sờ lên chiếc cổ mảnh mai của mình, trong mắt vẫn còn nét hoảng hốt.

“Sanh Sanh, muội tỉnh chưa? Ta làm cháo cà rốt và thịt xào cà rốt cho muội đấy!”

Giọng nói của Tề Huyên tựa như băng hoa hé nở giữa dòng suối trong, thanh lãnh mà cao quý.

“Tỷ tỷ, ta tỉnh rồi đây!”

Tô Ngọc Sanh tóc tai rối bù liền mở cửa.

Đi sau Tề Huyên là Giang Vân Đình, mặt mày u ám, rõ ràng là mang theo vài phần không cam lòng.

Tề Huyên từ trước đến nay chưa từng nấu cơm cho y!

Hôm nay lại có thể ăn được tay nghề của nàng ta, tất cả đều là nhờ "tiểu yêu tinh chuyên quyến rũ nữ nhân của người khác" Tô Ngọc Sanh kia!

Chỉ nghĩ đến đây, sắc mặt Giang Vân Đình đã đen đến độ sắp chảy ra mực. Khó khăn lắm mới thoát khỏi cơn giấm chua nồng nặc, y liền bắt gặp cảnh Tô Ngọc Sanh đang quàng tay ôm lấy eo Tề Huyên.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương