Đôi mắt thiếu nữ mang theo nét vô tội xen lẫn vẻ tiều tụy, khiến cho Tề Huyên lại thấy thương xót thêm phần.
Xem ra, phải sớm tìm cho nàng một đối tượng mới được.
Tề Huyên đặt bát cháo còn nóng hôi hổi và món xào thơm nức vào trong phòng Tô Ngọc Sanh.
“Huyên tỷ, sao tỷ biết ta thích cà rốt vậy?”
Tiểu thỏ yêu vừa nhìn thấy bàn ăn toàn là cà rốt, liền mừng rỡ đến mức không giấu nổi nét vui sướng.
Nàng hào hứng cầm bát lên, bắt đầu húp lấy húp để.
“Muội đó! Ăn chậm chút đi. Sáng sớm nay Bỉnh Văn sư huynh của muội đã vào rừng đào về một đống cà rốt to đùng rồi, đủ để ăn liền ba ngày! Thế nên mấy ngày tới chúng ta sẽ toàn cà rốt thôi đấy. Ta còn sợ muội không thích nữa kìa. Không ngờ lại bị Bỉnh Văn vô tình đoán trúng. Một cục bông mềm mềm như muội, thì ra lại thích ăn chay à.”
Tề Huyên càng nhìn càng thấy yêu thích, liền đưa tay lên vuốt ve mái tóc rối bù của Tô Ngọc Sanh.
Tô Ngọc Sanh thì ngẩn người.
Đại Thẩm ma đầu Bỉnh Văn, đi tìm... cà rốt?
Nàng tuyệt chẳng tin vào cái gọi là vô tình trùng hợp, chắc chắn đây là cách hắn bày tỏ lời... chuộc lỗi.
“Huyên nhi, chúng ta chẳng phải còn phải đi xem xét hoàn cảnh xung quanh, dò đường một chút hay sao? Không nên quấy rầy sư muội Ngọc Sanh thêm nữa.”
Giọng nói của Giang Vân Đình lại một lần nữa vang lên không đúng lúc. Nam nhân sải bước lớn đi về phía Tề Huyên, sau đó đưa tay ôm lấy vị nữ tử thanh nhã cao quý kia.
“Vậy được. Sanh Sanh, ta đi trước đây, nếu có chuyện gì thì cứ đến tìm ta.”
Ánh mắt Tề Huyên khi nhìn về phía Tô Ngọc Sanh mang theo bao nỗi lưu luyến chẳng nỡ rời xa.
“Vâng!”
Tiểu thỏ mềm mại cũng không hề giận, liên tục gật đầu đáp lời.
Tên sát thủ lạnh lùng kia hình như chẳng ưa nàng thân cận với tỷ tỷ Tề Huyên thì phải.
Nàng cứ cố tình không chịu tránh ra đấy!
Nếu đêm qua không nhờ tỷ tỷ Tề Huyên kịp thời xuất hiện, thì e là nàng chẳng còn cơ hội nhìn thấy ánh mặt trời sáng nay nữa rồi!
Vừa ra khỏi phòng Tô Ngọc San, Tề Huyên vẫn còn chút lo lắng chưa yên.
“Bỉnh Văn, phiền ngươi giúp ta chăm sóc Sanh Sanh một chút. Tính tình muội ấy dịu dàng, ta e rằng khó mà thích nghi được.”
Nhìn vào đôi mắt trong trẻo như mặt nước lặng của nữ tử trước mặt, Thẩm Bỉnh Văn khẽ gật đầu, xem như đã đồng ý.
Hắn vốn là kẻ ít nói, từ trước tới nay vẫn vậy.
Tề Huyên cũng chẳng để bụng.
Hai người tay nắm tay, dần rời xa.
Thiếu niên nghiêng người, ánh mắt gắt gao dán chặt vào đôi tay đang siết chặt lấy nhau kia, trong con ngươi bùng lên một tia hủy diệt như trời long đất lở.
Mắt Thẩm Bỉnh Văn khẽ nheo lại, một tia hàn mang sắc lạnh thoáng lướt qua. Hắn lặng nhìn hai người thật lâu, rồi mới xoay người trở vào trong phòng của Tô Ngọc San.
Tiểu thỏ yêu hoàn toàn không hay biết gì về việc Thẩm Bỉnh Văn bất ngờ trở lại.
Nàng vẫn đang say mê thưởng thức món ngon trong tay.
Cà rốt gì đó, quả thật là mỹ vị nhất thế gian rồi!
No bụng một bữa, Tô Ngọc Sanh lại định trèo lên giường đánh một giấc.
Ở Thung lũng Hoa Hồng, nàng chỉ có thể ngủ trên chiếc giường mềm kết bằng cánh hoa, còn hiện tại, cái đám bông trắng trắng to đùng kia khiến nàng thấy vô cùng mới mẻ.