Tiểu thỏ yêu Mềm Mại Của Đại Ma Đầu Bệnh Kiều

Chương 23

Trước Sau

break

“Tiểu sư muội Ngọc Sanh, cần ta đuổi hắn ra ngoài thay muội không? Kẻ này là người thô kệch, từ trước tới nay đều chẳng biết điều là gì.”

Ngay sau đó, vẻ mặt dữ tợn của Vương Khôn liền lập tức chuyển thành dáng vẻ nịnh bợ lấy lòng, nụ cười đầy giả tạo. Gã phe phẩy cây quạt nhìn đã biết là vật xa xỉ, cố ra vẻ công tử phong lưu, văn nhã nho nhã.

Từng bước, từng bước, chậm rãi tiến gần.

Mùi hương hoa hồng lượn lờ trong phòng khiến gã cảm thấy thư thái, khoan khoái.

Phàm là thiếu nữ nhân gian, ai mà chẳng mến mộ hình tượng tài tử thư sinh như gã?

Tiếc thay, Tô Ngọc Sanh chỉ là một tiểu bạch thỏ còn non nớt, chưa hiểu sự đời.

Nhìn Vương Khôn đang từng bước tiến lại gần, nàng chỉ cảm thấy buồn nôn. Ý nghĩ kỳ lạ này khiến thiếu nữ giật mình hoảng hốt. Không tài nào lý giải được, nàng vội vàng trốn ra phía sau Thẩm Bỉnh Văn ngay lúc bàn tay của Vương Khôn suýt nữa đã chạm vào bàn tay trắng nõn mềm mại của mình.

Trên gương mặt nàng hiện rõ vẻ kinh hoảng cùng lạc lõng.

“Không cần đâu. Ta không phải không cần Thẩm sư huynh, cũng không phải không thích Thẩm sư huynh. Các người đi đi, có Thẩm sư huynh ở đây là đủ rồi.”

Thiếu nữ đem thân mình giấu kín phía sau Thẩm Bỉnh Văn, như thể những người đang đứng ngoài cửa đều là lũ mãnh thú hung dữ.

Dù là như thế, nàng và Thẩm Bỉnh Văn vẫn giữ một khoảng cách vừa vặn, không gần không xa, chừng một trượng. Tiếng nói nàng nhẹ như tơ, mềm mại như gió xuân, lại run rẩy như chiếc lá rụng đầu thu.

So với những kẻ kỳ quặc kia, nàng vẫn thấy ở bên Thẩm đại ma đầu là an tâm nhất.

Nhất là tên nam tử kia, vừa xấu xí vừa không rõ đang cầm cái gì trong tay, toàn thân xanh xanh vàng vàng, nom chẳng khác nào một con khổng tước rực rỡ loè loẹt.

Ý định ban đầu là muốn lấy lòng Tô Ngọc Sanh, nào ngờ bọn họ lại bị đuổi ra ngoài không thương tiếc.

Vương Khôn vồ hụt.

Gã nhìn bàn tay trống không của mình, thoáng ngẩn ngơ.

Ngọn lửa giận trong lòng dù có lớn đến đâu, nhưng đối diện với gương mặt ngây thơ khả ái kia thì gã cũng chẳng thể phát tác nổi.

“Tiểu sư muội Ngọc Sanh, hắn là hạng người hạ đẳng! Muội mà cứ ở cạnh hắn, sớm muộn gì cũng bị xem là hạ đẳng!”

Vương Khôn sốt ruột đến độ giọng cũng trở nên gấp gáp.

Gã chỉ hận không thể lập tức đoạt lấy thiếu nữ dịu dàng mềm mại kia, rồi ôm vào lòng mà thương yêu cưng chiều. Sinh ra trong gia tộc quý tộc ở Lâm Thủy thành, trong phủ gã sớm đã có ba năm thê thiếp, người đẹp chen vai.

Nếu như thiếu nữ đơn thuần đáng yêu trước mắt nguyện ý theo gã, thậm chí ngôi vị chính thê, gã cũng có thể trao cho nàng.

“Người hạ đẳng sao?”

Thiếu nữ khẽ lặp lại cụm từ đã nhiều lần được dùng để nói về Thẩm Bỉnh Văn, ánh mắt ngập tràn tò mò.

“Phải phải phải, người hạ đẳng! Là loại người bị thiên hạ khinh thường đó! Ngọc Sanh, muội mau tới đây với ta.”

Vương Khôn giơ tay vẫy gọi thiếu nữ đang ẩn sau lưng Thẩm Bỉnh Văn.

Đôi mắt thiếu niên luôn lạnh lẽo như chứa sương mù âm u, nay rốt cuộc cũng xao động. Thẩm Bỉnh Văn siết chặt nắm tay, trong đáy mắt dâng trào một luồng sát ý lạnh lẽo.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương