“Hứ! Nếu được giống như Thẩm sư huynh, trở thành người hạ đẳng thì có làm sao! Ta còn ước được như thế! Kẻ nào dám khinh thường Thẩm sư huynh, ta sẽ dùng cà rốt đập vỡ đầu hắn! Còn nữa, đừng có gọi ta như thế. Buồn nôn.”
Vừa dứt lời, nàng còn bắt chước gã hệt biểu cảm lạnh nhạt kiêu ngạo của Thẩm Bỉnh Văn.
Cái từ ấy, chính là nàng học từ Thẩm Bỉnh Văn.
Đây gọi là: học rồi phải dùng cho đúng chỗ.
Tiểu tiểu thỏ yêu chẳng hiểu quy củ thế nhân, tất nhiên cũng chẳng biết “người hạ đẳng” là gì.
Trong suy nghĩ ngây thơ của nàng, chỉ cần trở thành cùng một loại người với Thẩm Bỉnh Văn, thì Thẩm đại ma đầu nhất định sẽ từ từ tiếp nhận nàng.
Đám đệ tử đứng ngoài cửa đều hóa đá tại chỗ.
Bọn họ cẩn thận rướn cổ, len lén quan sát sắc mặt của Vương Khôn.
Quả nhiên, sắc mặt gã lúc này đã biến thành màu gan lợn, một vẻ tím tái vì phẫn nộ.
Hiển nhiên là tức giận đến cực điểm rồi.
Nắm tay đang siết chặt của Thẩm Bỉnh Văn cũng bất chợt buông lỏng.
Đoạn Hoa vốn rụt rè sợ sệt, nhìn thấy Tô Ngọc Sanh nhỏ nhắn xinh xắn rụt rè nép sau lưng Thẩm Bỉnh Văn, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần hâm mộ.
Không biết tên tiểu tử kia kiếp trước đã tu bao nhiêu phúc phận, lại có thể nhặt được một vị nương tử xinh đẹp đến thế.
“Lão đại... hay là... chúng ta bỏ qua đi? Huynh xem bọn họ tình cảm khăng khít thế kia...”
Giọng của Đoạn Hoa mỗi lúc một nhỏ hơn dưới ánh mắt như muốn giết người của Vương Khôn. Vốn dĩ đã thân phận thấp kém, Đoạn Hoa lập tức rụt người lại, giả như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.
“Các ngươi... rất tốt!”
Vương Khôn thu lại vẻ ngoài ôn hòa giả tạo, ánh mắt hắn như sóng lớn dâng trào, sắp tuôn trào mà không kiềm chế được.
Gã giơ cao cây quạt sang trọng trong tay, hung hăng vung mạnh về phía Thẩm Bỉnh Văn đang đứng gần đó nhất. Luồng linh lực màu lam từ chiếc quạt tức khắc cuốn thẳng về phía thiếu niên.
Thẩm Bỉnh Văn vẫn không động đậy, sắc mặt lãnh đạm như chẳng vướng bụi trần, dường như siêu thoát khỏi tam giới. Vương Khôn là người thừa kế của thế gia quyền quý, vô số thiên tài địa bảo đều đổ dồn lên người gã.
Trong hàng đồng lứa, Vương Khôn vốn đã là kẻ xuất chúng.
Chính vì thế, bên cạnh gã luôn có một đám người vây quanh, thay gã dọn dẹp tàn cuộc.
Một chiêu này, chỉ sợ Thẩm Bỉnh Văn sẽ mất nửa cái mạng.
Tiểu thỏ yêu sốt ruột.
Nàng lập tức lao đến trước người thiếu niên gầy yếu, như thể chỉ một trận gió cũng có thể cuốn hắn đi.
“Không ổn rồi!”
Đó là tiếng kêu thất thanh của người thi pháp, mang theo hối hận và kinh hoảng.
Vương Khôn không ngờ một nữ tử nhu nhược như chim nhỏ nép vào người ấy, lại dám xông lên đỡ thay cho một kẻ hạ đẳng.
Muốn thu hồi linh lực thì đã không kịp nữa rồi.
Uy lực của chiếc linh phiến ấy, gã hiểu rất rõ.
Chính vì pháp lực hùng hậu của linh phiến cho nên gã mới lấy ra để thị uy.
Thiếu nữ chắp hai tay, ngón trỏ đối diện nhau, môi khẽ mấp máy tựa như đang niệm chú. Bất ngờ, nàng mở rộng hai tay, nhắm thẳng vào đám người đang vây xem trước cửa.