Vì thế, thiếu nữ tự cho mình thông minh, đã hỏi ra một câu tưởng như “cao cấp” hơn một chút.
Thẩm Bỉnh Văn: ...
Ma đầu vừa rồi còn mang theo nụ cười giễu cợt trên môi, nay khóe miệng lại lập tức cứng đờ. Biểu cảm kia, dường như đang nói: “Ngươi có bệnh à?”
“Ngươi... ngươi có phải là đang bị bệnh không đó? Sắc mặt ngươi nhìn không tốt chút nào...”
Tô Ngọc Sanh đưa ngón tay nhỏ nhắn mũm mĩm chỉ vào mặt Thẩm Bỉnh Văn, lo lắng hỏi.
Khóe mắt nàng vẫn còn ươn ướt nước.
Mà thần sắc lúc này của nàng, lại như một tân nương lo lắng cho trượng phu mới cưới, dịu dàng đến mê hoặc lòng người.
“Tự mình đa tình!”
“Tự mình đa tình là gì vậy?”
Thiếu nữ vẫn mơ màng chưa hiểu, nàng rụt bàn tay trắng trẻo lại, ngẩng đôi mắt to tròn vô tội nhìn về phía Thẩm Bỉnh Văn.
Thẩm Bỉnh Văn lại lần nữa trầm mặc.
Hắn đúng là không nên nói chuyện với con thỏ ngốc này. Đánh thì không nỡ, mắng cũng không đành, chỉ biết khóc thôi.
Sự im lặng của thiếu niên khiến Tô Ngọc Sanh dần lớn gan hơn. Nàng tự mình từ dưới đất bò dậy, sau đó ngồi xuống giường nệm mềm mại.
“Ngươi còn chưa nói cho ta biết, vì sao thiện cảm của ngươi đối với ta lại tăng lên vậy!”
Tiểu thỏ yêu nghiêng đầu, ánh mắt hoài nghi nhìn Thẩm Bỉnh Văn.
Nàng vốn là kẻ rất biết được nước lấn tới.
Mỗi lần âm thanh máy móc vang lên đều mang theo tin tức hữu ích.
Thế nhưng lần này, nàng lại chẳng hiểu được gì.
“Phụt!”
Tề Huyên vừa quay trở lại nghe thấy lời Tô Ngọc Sanh nói liền bật cười thành tiếng.
Thẩm Bỉnh Văn vừa cảm nhận được khí tức của Tề Huyên thì lập tức lại trở về dáng vẻ thiếu niên yếu đuối, dịu dàng, không còn một chút khí chất âm trầm hay tà mị vừa rồi.
Mà Giang Vân Đình, người xưa nay vẫn chẳng vừa mắt với Tô Ngọc San, lại lần đầu tiên thấy thiếu nữ trước mắt thật sự khả ái đáng yêu.
“Thiện cảm tăng lên, tức là thích muội rồi chứ còn gì nữa!”
Giang Vân Đình vô cùng hào hứng giảng giải cho tiểu thỏ yêu chẳng hiểu chuyện nhân gian.
Một lúc giải quyết được cả hai tình địch, quả thật là sảng khoái biết bao!
Thẩm Bỉnh Văn, cái tên trà xanh chính hiệu này là do Tề Huyên mang về từ hai năm trước.
Lần đầu tiên nhìn thấy thiếu niên ấy, toàn thân hắn bê bết máu, nằm trong một ngôi thôn hẻo lánh ở thành Minh Châu. Tề Huyên thấy thương xót cho một kẻ đơn độc không nơi nương tựa, liền thu nhận hắn làm tạp dịch trong Tề Thiên Tông.
Nào ngờ sau này, tên trà xanh này cứ chen ngang giữa y và Huyên nhi.
Rồi không biết thế nào, Tề Huyên lại còn đồng ý để hắn trở thành đệ tử chính thức của Tề Thiên Tông, bước vào con đường tu luyện?
Y và Tề Huyên là thanh mai trúc mã nhiều năm, xưa nay chưa từng tranh cãi.
Vậy mà hai năm gần đây, phần lớn cãi vã đều bắt nguồn từ sự xuất hiện của Thẩm Bỉnh Văn.
Tên trà xanh ấy, mở miệng là “sư tỷ”, dáng vẻ lại giả vờ ngây thơ yếu đuối.
Khiến Huyên nhi của y như bị mê hoặc, hồn phách cũng không còn.
Y hệt như cái Tô Ngọc Sanh này!
Đúng là vừa khéo, hai cái bình trà xanh, một lớn một nhỏ, lại gom hết vào cùng một chỗ.
Quả thật trời cũng đang giúp y vậy!