Hai người này, y nhất định phải trói cho thật chặt vào với nhau!
“Thích sao? Là cái thích muốn cưới làm thê tử đó à?”
Tô Ngọc Sanh dựa vào chút hiểu biết ít ỏi của mình, bật thốt lên điều mà nàng nhớ như lời mẫu thân từng kể.
“Không phải...”
Thẩm Bỉnh Văn vừa định mở lời giải thích, Giang Vân Đình liền nhanh chóng cắt ngang lời thiếu niên.
“Phải phải phải! Sư đệ Bỉnh Văn là muốn cưới muội làm thê tử đó. Muội lại vừa đúng là mỹ nhân cứu anh hùng. Sư đệ Bỉnh Văn tất nhiên phải lấy thân báo đáp rồi.”
Giang Vân Đình đưa tay che miệng, sợ mình không kìm được mà bật cười lớn.
Sao trên đời lại có chuyện tốt đến thế chứ!
Tề Huyên bị lời nói buông thả hiếm thấy của Giang Vân Đình làm cho giật nảy mình.
Nàng ta vội dùng khuỷu tay thúc vào cánh tay vững chãi phía sau, hơi nghiêng đầu rồi nhỏ giọng nhắc nhở:
“Huynh nói gì thế! Bọn họ mới chỉ mười lăm tuổi thôi.”
Giang Vân Đình nghe xong lời Tề Huyên thì lập tức nói lớn hơn nữa:
“Ngọc Sanh sư muội, muội đừng xấu hổ. Nữ tử phàm trần mười lăm, mười sáu đã thành thân sinh con rồi. Muội với sư đệ Bỉnh Văn, đúng là kim đồng ngọc nữ đó nha!”
Tô Ngọc Sanh bị mấy lời buông thả của Giang Vân Đình nói đến mức mơ hồ, ngơ ngác.
Vậy ý của sát thủ lạnh lùng là... Ma đầu muốn nàng sinh tiểu thỏ yêu cho hắn?
Nhưng sinh tiểu thỏ yêu đau lắm đó!
Nàng vẫn chưa muốn sinh đâu!
Hơn nữa, Tiểu Thất hình như chưa từng nói rằng nhiệm vụ cứu đại lão còn bao gồm cả việc phải sinh tiểu thỏ yêu cho người ta...
Chỉ nghĩ đến chuyện ma đầu khi thì bóp cổ, khi thì siết cằm, bây giờ còn đòi nàng sinh tiểu thỏ yêu, cả con thỏ to như nàng cũng muốn gào khóc một trận thật to.
Món lời này... không lời chút nào!
Nhìn xung quanh có không ít người, thiếu nữ cuối cùng vẫn không tiện khóc òa ra, chỉ mím môi, vô cùng tủi thân khẽ rên rỉ một tiếng: “Ta... ta không muốn sinh tiểu thỏ cho hắn đâu...”
“Ha ha ha ha ha! Không sinh! Không sinh! Chuyện này chẳng phải vẫn là do muội quyết định sao? Sư đệ Bỉnh Văn cũng đâu phải loại người vội vã hấp tấp như thế. Không sao đâu, hai người cứ tiếp tục vui vẻ, ta với Huyên nhi đi nấu cơm đây.”
Trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt đen kịt sắp chảy mực của Thẩm Bỉnh Văn, Giang Vân Đình rốt cuộc không nhịn nổi mà cười phá lên. Kẻ vốn luôn mang gương mặt lạnh như băng, lúc này vừa cười vừa khoác tay Tề Huyên bước ra khỏi phòng.
Hôm nay quả thật là ngày hỉ sự lớn.
Giải quyết được tình địch số một, lại còn tiễn luôn một đóa “trà xanh” ra khỏi cuộc chơi.
Thật sự sảng khoái vô cùng.
Thẩm Bỉnh Văn vẫn đứng nguyên tại chỗ, trong đôi mắt đen nhánh sớm đã cuồn cuộn hận ý ngút trời.
Thiếu niên siết chặt hai tay.
Biểu cảm ngượng ngùng đến đáng ghét khi nãy của Tề Huyên, từng chút một đâm thẳng vào lòng hắn, đau nhói.
Hắn đã biết rồi mà, con thỏ chết tiệt kia sớm muộn gì cũng gây họa!
Yêu tộc... quả nhiên đều nên diệt hết!
Giữa những ngón tay trắng trẻo thanh tú của hắn, bỗng nhiên hiện ra một tấm linh phù màu vàng.
Con thỏ này... không thể giữ lại nữa.
Ngay lúc ấy, thiếu nữ đột nhiên quay đầu lại, đôi mắt long lanh ngân ngấn lệ, tủi thân nhìn hắn rồi nhẹ giọng nói: “Thực ra... nếu ngươi thật sự thấy vui, thì ta sinh tiểu thỏ yêu cho ngươi cũng không sao cả...”