Tiểu thỏ yêu Mềm Mại Của Đại Ma Đầu Bệnh Kiều

Chương 31

Trước Sau

break

Hai con ngươi trong vắt như suối kia phản chiếu rõ ràng hình bóng của hắn. Đôi mắt linh động ấy dường như chẳng chứa nổi ai khác ngoài một mình hắn. Tựa như, sự tồn tại của nàng trên đời này... chỉ là để khiến hắn vui vẻ.

Thẩm Bỉnh Văn sững sờ trong một thoáng.

Linh phù trong tay lập tức biến mất không tung tích.

Nhưng rất nhanh, thiếu niên đã lấy lại dáng vẻ lạnh lùng như trước. Hắn từng chút một cúi sát mặt xuống gần sát bên gò má mềm mại của thiếu nữ, hơi thở nóng rực phả lên làn da trắng nõn khiến nàng run nhẹ.

“Ngươi biết làm thế nào mới sinh được tiểu thỏ yêu không?”

“Biết... biết chứ.”

Thiếu nữ xấu hổ cúi đầu, trong mắt ngập tràn vẻ thẹn thùng. Làn da như ngọc khẽ nhuộm một tầng ửng hồng dịu dàng.

“Vậy thì làm đi. Ta bây giờ muốn có tiểu thỏ yêu.”

Thanh âm trầm thấp đầy từ tính của Thẩm Bỉnh Văn vang lên bên tai nàng, như thì thầm như ma chú. Hắn muốn xem xem con thỏ nhỏ này định sinh tiểu thỏ yêu bằng cách nào.

Trong chớp mắt, đôi tai thỏ liền bật ra lần nữa.

Dài dài, hồng hồng, dựng thẳng lên như muốn tố cáo hết tâm sự của chủ nhân.

Thẩm Bỉnh Văn đứng yên không nhúc nhích, ánh mắt thâm trầm dán chặt vào thiếu nữ, như muốn nhìn thấu từng suy nghĩ trong lòng nàng. Thiếu nữ nhìn gương mặt phóng đại ngay trước mắt, khẽ hít một hơi thật sâu.

Lời đã nói ra, thì phải giữ lời!

Tựa như đã hạ quyết tâm, nàng đột nhiên nhào tới, nhanh chóng hôn nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của Thẩm Bỉnh Văn một cái rồi lập tức nhảy vọt vào chăn, chui vào trong, trốn biệt.

Nàng quấn mình chặt kín trong chăn, không để lộ chút khe hở nào.

Thẩm Bỉnh Văn trầm mặc nhìn chằm chằm cái chăn đang cựa quậy, dưới lớp chăn ấy, đôi tai thỏ nhỏ bé vẫn còn run rẩy khe khẽ vì căng thẳng.

Tiểu thỏ yêu... đúng là vừa mềm vừa ngọt.

Chậc.

Thì ra, sinh tiểu thỏ yêu... là như thế này sao?

Đúng là khiến người ta mở mang tầm mắt.

“Tô Ngọc Sanh, nếu một tháng nữa mà ta không thấy tiểu thỏ yêu thì ngươi nói xem, ta nên làm gì?”

“Làm sao có chuyện đó được! Từ khi còn nhỏ, nương ta đã dạy ta rồi. Nương nói, chính vì như vậy mà ta mới được sinh ra đó...”

Thanh âm của thiếu nữ nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.

“Ồ? Thế thì một tháng nữa, nếu ta không thấy tiểu thỏ yêu, ta sẽ ăn đầu thỏ cay tê đó.”

 “Ồ...”

Tô Ngọc Sanh đáp lại một cách uể oải, không mấy vui vẻ.

Hóa ra cái gọi là cứu vớt thế giới... chính là lấy niềm vui của một mình nàng ra để đánh đổi sao?

Nuôi thỏ thật sự rất tốn tâm sức đó!

Nàng cuộn mình trong chăn ấm mềm mại, cả người như được nướng chín, thoải mái vô cùng. Thẩm Bỉnh Văn cũng chẳng còn hứng thú trêu đùa con thỏ nhỏ thuần khiết như tờ giấy trắng này nữa.

Nếu một tiểu thỏ như thế cũng có thể bị phái tới làm nội gián, vậy thì đám người kia thật đúng là đang coi thường trí tuệ của hắn đến mức giẫm đạp lên đất rồi!

Có điều, vật nhỏ lai lịch không rõ này, đi theo bọn họ rốt cuộc là muốn làm gì?

Thiếu niên nheo mắt, ánh nhìn như có như không rơi lên người cô nương đang co ro thành một nhúm, vẻ mặt thâm trầm khó đoán.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương