Đêm xuống, Tô Ngọc Sanh suốt canh giờ đều âm thầm quan sát chiếc bụng nhỏ của mình. Đôi tay thon dài trắng trẻo lần lượt xoa lên bụng dưới mềm mại. Không biết có phải do tâm lý hay không, nàng luôn cảm thấy bụng dưới hơi nhô lên một chút.
Chắc chắn tiểu tiểu thỏ yêu đã hiện thân trong bụng nàng rồi nhỉ?
Thiếu nữ hài lòng gật đầu.
Chỉ cần không bị làm thành món thỏ cay tê thì chuyện gì cũng tốt cả. Nghĩ tới đây, nàng an tâm khép mắt, chìm vào giấc ngủ sâu.
Trên bầu trời, ánh trăng trắng ngà treo lơ lửng giữa tầng mây.
Trăng đêm nay chẳng tròn đầy như hôm qua, một vầng trăng cong cong lại mang theo một vẻ đẹp khác biệt.
Cuối tháng Tư, tiết trời đúng lúc giao mùa xuân hạ, làn gió thổi qua mang theo chút se lạnh thanh mát đầy dễ chịu.
Lúc này, một bóng đen lặng lẽ lẻn vào phòng của Vương Khôn. Chỉ trong chớp mắt, một tiếng hét thê lương xé toang màn đêm vang vọng khắp không trung.
Ngay sau đó, hơn nửa gian phòng sáng rực ánh lửa, chiếu rọi những tán cây bên ngoài cửa sổ tạo thành những bóng dáng lờ mờ lay động.
Khung cảnh vốn yên tĩnh của màn đêm giờ đây vì ánh lửa và bóng cây đan xen mà trở nên có phần rùng rợn.
Khi Tề Huyên và Giang Vân Đình vội vã chạy đến phòng Vương Khôn, trong phòng chỉ còn mình gã nằm sõng soài trong vũng máu.
Không ai biết bóng đen kia từng xuất hiện trong phòng này, thậm chí ngay cả chính nạn nhân cũng chưa kịp nhận ra chuyện gì xảy ra thì đã bị đánh đến thảm thương như vậy.
Trên người Vương Khôn đầy rẫy vết thương lớn nhỏ, đường nào cũng sắc bén tàn nhẫn. Nhìn thì đáng sợ, nhưng thực chất không hề tổn hại đến nội phủ. Những vết thương ấy không trí mạng, chỉ là khiến người ta đau đến mức đêm đêm trằn trọc không ngủ nổi mà thôi.
Đoạn Hoa vội vàng chạy tới đỡ Vương Khôn từ dưới đất lên giường.
“Sư huynh, huynh bị ai...?”
Đoạn Hoa định nói lại thôi.
Những đệ tử khác nghe động tĩnh cũng lần lượt kéo đến.
Chuyện lớn thế này, không ai dám chậm trễ. Nơi này vốn dĩ đã nhiều biến động, lại là vùng thường bị yêu tộc quấy nhiễu. Nếu thật sự là yêu tộc đột nhập, e rằng đêm nay sẽ chẳng ai có thể an giấc.
“Sư đệ, đệ còn nhớ được chuyện gì không? Là ai khiến đệ bị thương đến thế này?”
Tề Huyên tỉ mỉ kiểm tra thương thế, đôi mày thanh tú liền nhíu chặt lại.
Hiển nhiên, kẻ hoặc yêu vật ra tay với Vương Khôn không hề có ý giết người, mà chỉ muốn dạy dỗ một phen, cho chút bài học nhớ đời mà thôi.
“Là... là... là Thẩm Bỉnh Văn! Nhất định là hắn!”
Vương Khôn đau đến co rúm người lại.
Ngay khoảnh khắc đó, thiếu niên yếu ớt mới chậm rãi xuất hiện.
Hắn vẫn giữ bộ dạng ngái ngủ, trong mắt còn mang theo tia mơ hồ ngờ vực. Chớp đôi mắt ngây thơ vô tội, thiếu niên uất ức nhìn về phía Tề Huyên, cất giọng khẽ khàng:
“Sư tỷ, ta không có... Sao ta có thể hãm hại đồng môn chứ? Ta thật sự không hiểu vì sao Vương Khôn sư huynh lại vu oan cho ta như vậy... Sư tỷ...”
Thẩm Bỉnh Văn ủy khuất đến tột cùng.
Hắn bắt chước dáng vẻ đáng thương vô tội của Tô Ngọc Sanh, nghiêng đầu, đôi mắt đào hoa đầy mê hoặc ngẩng lên nhìn Tề Huyên, dè dặt, lại mang theo chút đáng thương mà cất tiếng.