Tiểu thỏ yêu Mềm Mại Của Đại Ma Đầu Bệnh Kiều

Chương 33

Trước Sau

break

Giang Vân Đình lập tức bước lên chắn trước mặt đại mỹ nhân thanh lãnh kia.

Khốn kiếp!

Tên Thẩm Bỉnh Văn này sao lại càng ngày càng giống Tô Ngọc Sanh vậy hả?!

Hai người này đúng thật là có tướng phu thê!

Cả một đám, chẳng ai chịu nói chuyện cho tử tế à?

“Là ngươi! Ngươi còn bày đặt cái gì chứ!”

Vương Khôn sau khi được mấy tên tiểu đệ băng bó đơn giản, vết thương đã tạm ổn định.

“Sao có thể chứ? Loại phế vật như Thẩm Bỉnh Văn, có bản lĩnh làm ra chuyện này à?”

“Đúng đấy đúng đấy! Vương Khôn sư huynh, huynh đang đùa bọn ta sao? Thực lực của Thẩm Bỉnh Văn, chẳng phải ai trong chúng ta cũng rõ cả rồi sao? Dù có muốn vu oan giá họa, cũng đừng vô lý như thế chứ!”

Những người trước giờ vẫn giữ thái độ trung lập, lần này cũng đứng ra bênh vực Thẩm Bỉnh Văn.

Ngay cả những tên thường ngày vẫn vây quanh Vương Khôn cũng đều im lặng, hiển nhiên là ai cũng cảm thấy lời hắn nói thật quá nực cười.

Thực lực của Thẩm Bỉnh Văn yếu đến chẳng thể yếu hơn nữa, ai ai cũng biết.

“Thật sự là hắn mà...”

Vương Khôn còn định nói thêm gì đó thì đã lập tức bị Tề Huyên cắt ngang.

“Đủ rồi! Vương Khôn, ngươi đừng bắt nạt Bỉnh Văn nữa. Hắn tuyệt đối không thể làm ra chuyện như vậy. Việc này đến đây là kết thúc!”

Giọng Tề Huyên mang theo chút mất kiên nhẫn.

Nàng ta nhìn rõ việc Vương Khôn nhắm vào Thẩm Bỉnh Văn, nhưng bởi vì thế lực sau lưng họ Vương, nàng ta cũng khó can thiệp sâu, chỉ đành cố gắng giữ Thẩm Bỉnh Văn bên cạnh, để hắn không bị bắt nạt quá đáng.

Nhưng dẫu thế, thiếu niên ấy vẫn khó tránh khỏi bị đám người kia ức hiếp, bỡn cợt.

“À? Chuyện gì kết thúc rồi vậy? Có phải là chuyện sáng nay tên xấu xa này định đánh Thẩm sư huynh không?”

Giọng nói mềm mềm ngọt ngọt, mềm đến mức nghe là biết ngay là ai.

Không cần quay đầu cũng biết, người vừa đến chính là Ngọc Sanh sư muội mới nhập môn. Thiếu nữ dụi dụi đôi mắt còn hơi sưng đỏ vì buồn ngủ, ôm một củ cà rốt to lớn, ngơ ngác bước vào căn phòng chật kín người.

Trên củ cà rốt còn có một vết cắn nhỏ, trên miệng vết cắn còn lộ rõ dấu răng.

Nhìn là biết tiểu thỏ yêu lúc đêm khuya gặm dở để lại.

Tề Huyên vừa thấy là Tô Ngọc Sanh liền lập tức thoát khỏi vòng tay của Giang Vân Đình, vươn tay ôm thiếu nữ mềm mại vào lòng.

Giang Vân Đình vừa định đưa tay kéo thê tử nhỏ của mình về lại bên người, thì cảnh trước mắt lại là hai người ôm nhau thân mật.

Nam tử lập tức bỗng thấy tim mình lạnh ngắt như tro tàn.

Vương Khôn và đám người phía sau thì lập tức co rúm người lại, chỉ mong không ai chú ý đến mình.

Hận không thể lúc này có cái hố để chui xuống.

Nếu Tề Huyên biết hết mọi chuyện, thì ai biết nàng sẽ trừng phạt bọn họ thế nào đây?

Tề Thiên Tông xưa nay quy củ nghiêm minh, ngày thường hắn chỉ dựa vào thế lực Vương thị để sai khiến Thẩm Bỉnh Văn quét dọn, làm việc nặng nhọc.

Nhưng lần này thì khác.

Gây tổn thương đến đồng môn, là đại tội!

“Sanh Sanh, sao muội lại đến đây? Nếu còn buồn ngủ thì nghỉ thêm một lát đi.”

Mỹ nhân tinh xảo dịu dàng xoa xoa mái đầu nhỏ mềm mại của tiểu thỏ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương