Giọng nói nức nở, mềm nhẹ như sắp khóc đến nơi, nghe như thể từng bị Giang Vân Đình bắt nạt thê thảm lắm vậy. Tề Huyên lập tức quay đầu lại, trừng mắt hung dữ lườm Giang Vân Đình một cái.
Vị đại sư huynh bị thê tử quản chặt vội vàng lên tiếng:
“Ngọc Sanh sư muội, muội nghĩ nhiều rồi. Ta vốn tính tình lãnh đạm, chứ không nhằm vào muội.”
Giang Vân Đình trong lòng đã tức giận đến muốn bốc khói.
Rốt cuộc Tô Ngọc Sanh với Thẩm Bỉnh Văn khi nào mới có thể thành thân, vĩnh kết đồng tâm đây?
Tiểu thê tử của y suốt ngày bị hai kẻ “tiểu bạch trà” này đeo lấy không tha.
Tề Huyên thấy vậy thì gật đầu hài lòng.
“Sanh Sanh, thấy chưa? Vân Đình đâu có ghét muội chút nào!”
Những đệ tử đứng một bên đều tròn mắt há hốc.
Ở Tề Thiên Tông, ngoài chưởng môn và một vài trưởng lão ra, Tề Huyên chính là đại tỷ, người nói một là một, không ai dám trái lời.
Mà Giang Vân Đình là người đứng thứ hai.
Ấy vậy mà giờ đây, cái người mới nhập môn không lâu tên Tô Ngọc Sanh kia... lại khiến cho đại sư huynh cũng phải chịu thiệt!
Bọn họ âm thầm nâng cao địa vị của Tô Ngọc Sanh lên tận hàng thứ hai trong toàn bộ tông môn.
Từ nay về sau, Tô Ngọc Sanh chính là Tô tỷ của bọn họ!
“Vậy thì tốt rồi! Ta cũng không muốn vì mình mà Tỷ tỷ Tề Huyên và Giang sư huynh xảy ra tranh cãi đâu.”
Giọng nói mềm như tiếng mèo con kêu khiến trái tim Tề Huyên như muốn tan chảy.
“Giang sư huynh của muội làm sao có thể quan trọng bằng tiểu bảo bối như muội được chứ. Muội đó! Ta nào có vì muội mà giận dỗi với Vân Đình đâu.”
Các đệ tử lập tức quay đầu nhìn sắc mặt của Giang Vân Đình.
Quả nhiên, đại sư huynh của họ đã tức đến xanh mặt, vậy mà lại không dám hé răng nửa lời. Trong lòng mọi người không khỏi đồng thanh cảm thán: Không hổ là Tô tỷ! Quả nhiên lợi hại!
Một đoàn người mang theo hành trang, rầm rộ lên đường.
Lần lịch luyện lần này mà ngay cả Giang Vân Đình cũng bị điều động, tất nhiên là mang theo nhiệm vụ trọng yếu. Tề Thiên Tông vốn có pháp trận chuyên dụng, có thể truyền tống tất cả đệ tử về thẳng tông môn.
Nhưng họ vẫn lựa chọn đi bộ là vì có liên quan đến yêu cầu từ Nam Quốc hoàng đế là Nam Vô Dận.
Những năm gần đây, yêu tộc càng lúc càng trở nên hỗn loạn.
Mà tất cả, đều có nguyên do của nó.
Từ xưa đến nay, yêu tộc phân thành ba thế lực chính: Phái cấp tiến, luôn ôm mộng xâm chiếm nhân tộc.
Phái trung lập, giống như Tô Ngọc Sanh, sống tách biệt với thế sự, chẳng màng nhân loại, chỉ muốn sống bình yên qua ngày.
Phái thân thiện, có cái nhìn thiện cảm với nhân loại, nguyện ý chung sống hòa bình.
Dù trong số đó có phái cấp tiến, nhưng suốt trăm năm qua, hai tộc nhân yêu vẫn chung sống tương đối ổn thỏa.
Thế nhưng từ khi Nam Vô Dận kế vị, mọi chuyện đều thay đổi.
Hắn ta khác hẳn vị quân vương đời trước, người từng mở rộng lòng bao dung với yêu tộc.
Nam Vô Dận hận yêu tộc thấu xương, hận đến mức muốn móc tim rút gan. Dù là phái thân thiện, hắn ta cũng hạ lệnh cho các đạo sư tróc yêu tiêu diệt tận gốc. Chính sách tàn bạo ấy khiến yêu tộc dần mất đi những kẻ muốn sống hòa bình.