Việc các tróc yêu sư tàn sát vô tội vạ, cộng thêm sự lên án gay gắt từ thường dân, khiến yêu tộc oán khí ngút trời.
Đến hơn chín phần yêu vật bắt đầu ôm hận với nhân loại.
Quan hệ giữa hai tộc nhân – yêu đang dần trở nên vô cùng căng thẳng.
Cuộc đại chiến... tựa hồ đã là chuyện tất yếu phải đến.
Chỉ là... sớm hay muộn mà thôi.
Nam Vô Dận hiểu biết về thực lực yêu tộc vốn nông cạn, chỉ đành phái người của các đại tông môn đến dò xét thực hư. Minh Châu thành vốn là khu ổ chuột của Nam Quốc, nơi tận cùng đáy xã hội, giờ đây đã biến thành lò mổ yêu tộc.
Tuy rừng U Minh trải thành vòng bao quanh cả Nam Quốc như thành lũy thiên nhiên. Nhưng Minh Châu thành lại là nơi tiếp giáp nhiều nhất với rừng U Minh.
Theo lý, một thành trì như vậy phải có các tróc yêu sư hùng mạnh trấn giữ mới đúng.
Đáng tiếc, nơi này nghèo đến tận gốc, chẳng ai muốn lưu lại lâu.
Kẻ nào có chí hướng trong nghề tróc yêu đều không nguyện ở lại Minh Châu.
Thà bị người thành Lâm Thủy hay Hoa Ngôn khinh thường vì xuất thân hèn mọn, cũng quyết dốc sức chen chân vào đại thành thị.
Chuyến đi Minh Châu lần này, không chỉ có một mình Tề Thiên Tông.
Từ Lâm Thủy thành, bốn đại tông môn là: Tề Thiên Tông, Phó Long Các, Nhật Vũ Phái, Huyền Lý Môn đều phái người đến.
Tất cả là để chuẩn bị cho một cuộc chiến quy mô lớn sắp bùng nổ.
Vừa đến khu vực giáp ranh giữa rừng U Minh và Minh Châu thành, đoàn người của Tề Huyên đã đụng phải hung thú như Phì Di, đủ thấy thế lực yêu tộc đã thâm nhập rất sâu vào lãnh thổ nhân tộc.
Tương lai, thật sự đã như ngàn cân treo sợi tóc.
Trời ngày một tối dần, phủ lên vạn vật bầu không khí như tận thế đang tới gần. Vô số quạ đen đồng loạt bay lên, như muốn thoát khỏi thành trì đã bị bất hạnh và tai họa bao phủ.
Khác với vùng tiếp giáp rừng U Minh vốn vắng vẻ không bóng người, càng tiến sâu vào trung tâm, các thôn làng quanh Minh Châu thành lại xuất hiện ngày càng nhiều. Nhưng hầu hết các thôn xóm ấy... đều là những nơi đầy thương tích.
Một cái nhìn là biết, những nơi này từng trải qua chiến sự khốc liệt, chịu đựng đủ thứ đau thương, dày vò.
Dù vậy, trong các thôn làng ấy, vẫn còn có những dân chúng áo vải rách rưới, cố gắng sinh tồn trong tuyệt vọng.
Đã chẳng thể chỉ dùng từ “quần áo rách nát” để hình dung nữa.
Thân thể không che nổi da thịt, hoặc máu thịt be bét, đó mới là cách mô tả chân thật nhất về họ.
Tháng Năm, có lẽ còn có thể nói là mát mẻ thoáng đãng, nhưng nếu là mùa đông thì...
Tiểu thỏ yêu không dám tưởng tượng.
Ngay cả nàng là một sinh linh lông xù xinh xắn, nhưng vào mùa đông cũng phải đắp đến mấy tầng cánh hoa hồng để sưởi ấm. Những mảnh vải vụn lẫn lộn cùng vết máu ghê rợn khiến người nhìn vừa thấy xót xa vừa không nhịn được muốn nôn mửa.
Từng người, từng người đầu tóc bù xù, lớp áo trên người toàn là những màu xám xịt u ám. Trên gương mặt hiện rõ vẻ tê dại, đôi mắt trống rỗng, chẳng khác gì những cái xác biết đi.
Nếu không phải còn nghe thấy tiếng thở yếu ớt vang lên, người ta hẳn sẽ tưởng mình đã lạc vào một ngôi làng xác sống.