Một tiếng trước.
Sau khi đưa Liêu Thanh Diễm đến đường Tế Sơn, Bạc Tư Niên bảo tài xế quay đầu xe, chạy về phía khách sạn Park Hyatt.
Trong đêm mưa rơi, xe cộ trên đường thưa thớt vắng vẻ, ánh đèn xe như những đốm đom đóm yếu ớt, chìm nghỉm giữa màn đêm đen kịt.
Chiếc xe im lìm chạy được một lúc lâu, Bạc Tư Niên lại một lần nữa làm sáng màn hình điện thoại.
[N: Bên anh kết thúc chưa?]
Tin nhắn dừng lại ở dòng này, vẫn chưa có lời hồi đáp.
Đường Tế Sơn cách khách sạn Park Hyatt không xa, những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh đèn neon đã thấp thoáng trong tầm mắt, Bạc Tư Niên lại mở khóa điện thoại một lần nữa, lần này anh trực tiếp gọi điện đi.
Cuộc gọi cho Tư Tĩnh Âu thông thường sẽ phải qua tay cô trợ lý Hannah của bà trước. Cũng may Hannah túc trực điện thoại 24/24 nên bắt máy rất nhanh.
Bạc Tư Niên nói một câu xin lỗi vì đã làm phiền, rồi hỏi: “Tiệc mừng công kết thúc chưa cô?”
Hannah bên kia có lưu số của anh, biết là anh gọi tới liền đáp: “Đã kết thúc được một lúc lâu rồi ạ.”
“Cô Tư đã về khách sạn chưa?” Trước mặt người ngoài, Bạc Tư Niên thường chỉ gọi Tư Tĩnh Âu là “bà Tư” hoặc “cô Tư”.
“Chưa ạ, cô Tư đến nhà một người bạn uống trà rồi.”
Bạc Tư Niên lật cổ tay nhìn đồng hồ, chỉ còn năm phút nữa là đến thời gian đã hẹn.
Xem ra, Tư Tĩnh Âu đã hoàn toàn quên mất hai mẹ con họ còn có một cuộc hẹn gặp mặt hai mươi phút tại phòng chờ VIP của khách sạn.
“Có chuyện gì không, Simon? Tôi có thể nhắn lại giúp anh với cô Tư. Nhưng có thể phải đợi một lát, cô Tư không thích người khác làm phiền buổi tụ họp riêng tư của mình đâu.” Hannah là người Đức nhưng nói tiếng Trung rất lưu loát, chỉ có vài từ phát âm và nhả chữ chưa được chuẩn xác cho lắm.
Ánh đèn xe vụt qua, khoang xe bỗng chốc rơi vào một khoảng tối tăm.
Bạc Tư Niên nói: “Hỏi giúp tôi xem sáng mai cô Tư có cần xe tiễn ra sân bay không?”
“Được rồi. Sau khi hỏi cô Tư xong, lát nữa tôi sẽ nhắn lại cho anh.”
Cuộc gọi bị ngắt, điện thoại vẫn bị Bạc Tư Niên siết trong tay cho đến khi màn hình tắt ngúm hoàn toàn.
Một lúc lâu sau, Bạc Tư Niên đưa tay khẽ day nhẹ thái dương, nhỏ giọng dặn dò: “Về nhà cũ đi.”
Số 11 đường Lộ Thủy Nam là nhà tổ của nhà họ Bạc, một công trình kiến trúc cổ thuộc diện bảo tồn văn hóa có tuổi đời hơn tám mươi năm. Bà nội Chu Anh Hiệp quanh năm sống ở đây, Bạc Tư Niên cũng từ nhỏ lớn lên ở nơi này. Mấy năm trước, căn nhà đã được phê duyệt để trùng tu toàn bộ và cải tạo lại hệ thống điện nước, nhưng so với những nhà ở hiện đại thì chung quy vẫn có phần không được tiện nghi cho lắm.
Dưới danh nghĩa của nhà họ Bạc tự nhiên không chỉ có một bất động sản này, nhưng Chu Anh Hiệp lại chỉ thích nơi đây. Tình cảm của bà và ông nội của Bạc Tư Niên vô cùng sâu đậm, nơi này chính là phòng cưới của bà, sau khi chồng qua đời khi tuổi còn xanh, nơi đây liền trở thành chiếc hộp lưu giữ thời gian của bà.
Con phố cổ trồng đầy cây hòe, cứ mỗi độ xuân về, dù có khép chặt cửa sổ lại cũng chẳng ngăn nổi hương hoa bay vào. Chu Anh Hiệp thích những cảnh sắc này, càng thích sự yên tĩnh vắng bóng xe cộ qua lại.
Xe dừng bánh, Bạc Tư Niên bước lên bậc thềm đi lên lầu.
Đi được nửa đường, anh nghe thấy từ trong phòng sách truyền đến tiếng trò chuyện giữa Chu Anh Hiệp và ông quản gia già, lời lẽ gắt gao một cách hiếm thấy: “Ông Trịnh, ông cứ chuyển lời nguyên văn không sót một chữ của tôi ngày hôm nay cho thằng Bạc Vân Chu. Nó muốn cái đứa con hoang đó mang họ của nó chứ gì, được thôi, bảo nó trả lại cái họ Bạc này trước đã! Triệu, Tiền, Tôn, Lý, cái đứa con hoang đó muốn theo họ gì của nó cũng được, nhưng chỉ cần tôi còn sống ngày nào thì đừng hòng tơ tưởng được một chút gì của nhà họ Bạc!!”
Chu Anh Hiệp vốn là người có giáo dưỡng, từ “con hoang” đã là giới hạn chửi bới lớn nhất của bà rồi.
Ông quản gia già chịu cơn giận của bà một hồi, có vẻ Chu Anh Hiệp đã xuôi lòng hơn đôi chút, trong phòng sách yên lặng một lát. Bạc Tư Niên đang định cất bước thì lại nghe thấy Chu Anh Hiệp hỏi: “Cái người họ Diệp kia hiện tại đang làm gì rồi?”
Ông nội của Bạc Tư Niên qua đời khi chưa đầy ba mươi tám tuổi. Chu Anh Hiệp từ bỏ con đường văn chương để rẽ hướng sang làm ăn kinh doanh, một tay gánh vác cả sản nghiệp tổ tiên của nhà họ Bạc. Đến nay dù đã bước sang tuổi bảy mươi, cụ bà vẫn vô cùng khỏe mạnh dẻo dai, vẫn là người chèo lái không thể lay chuyển nhất của nhà họ Bạc. Bà Chu Anh Hiệp thật đúng như cái tên của mình, làm việc gì cũng nhanh nhẹn dứt khoát, nhưng lại chẳng thiếu lòng hào hiệp bao dung nghĩ cho mọi người. Đến mức ngay cả đối thủ cạnh tranh cũng phải nể phục sát đất, gọi bà bằng cái tên ‘Người đàn bà thép’.”
Một người có thể coi là hô mưa gọi gió trên thương trường như vậy, thế nhưng cuộc sống gia đình lại chẳng được như ý một chút nào.
Con trai Bạc Vân Chu đến tuổi dựng vợ gả chồng, Chu Anh Hiệp đã đích thân chọn lựa con gái của người bạn tri kỷ là Tư Tĩnh Âu về làm dâu. Chỉ là không ngờ được rằng, sau khi kết hôn, Bạc Vân Chu lại bỏ trốn theo một người đàn bà họ Diệp không lâu sau khi Tư Tĩnh Âu hạ sinh đứa trẻ.
Nhà họ Tư điều tra mới biết, ngay trong khoảng thời gian Tư Tĩnh Âu mang thai, Bạc Vân Chu đã ngoại tình với người đàn bà họ Diệp kia rồi.
Chu Anh Hiệp đã sai người bắt trói Bạc Vân Chu đang trốn chui trốn lủi ở nước ngoài về, tự áp giải gã đi làm thủ tục ly hôn với Tư Tĩnh Âu.
---