Đứa trẻ thì dĩ nhiên Tư Tĩnh Âu không muốn nhận, thế là được nuôi dưỡng dưới gối của Chu Anh Hiệp.
Chính con trai của Chu Anh Hiệp đã hại đứa con gái cưng duy nhất của người bạn tri kỷ phải khổ, bà đâu chỉ có một nỗi hổ thẹn xót xa.
Bá thường nói, cả đời này bà làm việc gì cũng không thẹn với lòng, duy chỉ có đối với người bạn thân, đối với Tĩnh Âu là có đổi cả trăm thân xác cũng chẳng thể chuộc hết lỗi lầm.
Dường như quản gia hơi không nắm chắc cụ thể là đang chỉ ai, bèn trả lời một thể: “Diệp Nam Cầm vẫn đang bán ngọc trai, dạo gần đây Diệp Duy Chu đã trở về Tế Thành rồi ạ, hình như cậu ta kéo được một khoản đầu tư, đang chuẩn bị cho bộ phim điện ảnh mới.”
“Sống ở đâu?”
“Chung cư Thiên Thần Phủ ạ.”
“Tôi đang nói cái cậu Diệp Duy Chu cơ.”
“Hình như Diệp Duy Chu sống một mình ạ.”
“Cậu ta không sống cùng với bọn họ à?”
“Không ạ. Hình như mới đợt Tết Nguyên tiêu vừa rồi, Diệp Duy Chu có qua đó ăn một bữa cơm.”
Chu Anh Hiệp hừ lạnh một tiếng: “Còn cùng nhau đón Tết Nguyên tiêu nữa cơ à? Bọn họ lại trở thành một gia đình trọn vẹn đầm ấm rồi đấy.”
Quản gia không ho he lời nào.
“Ông tìm người để mắt kỹ vào một chút, cái người họ Diệp kia có tìm ai kéo đầu tư tôi không quản được, nhưng đừng để cậu ta mượn danh nghĩa của nhà họ Bạc đi rêu rao lừa gạt.”
“Hiện tại thì chưa nghe thấy ai bàn tán về mối quan hệ giữa cậu ta và Vân Chu cả, có lẽ cậu ta cũng là người biết chuyện, biết rõ những việc thế này không thể nói lung tung được.”
“Cậu ta không nói, lâu ngày người khác lại không nhìn ra chắc?” Sau một tiếng tách trà khẽ chạm vào mặt bàn gỗ, Chu Anh Hiệp lại hỏi: “Đã liên lạc với Tĩnh Âu chưa?”
“Liên lạc rồi ạ, cô ấy bảo sáng mai phải đi luôn để kịp cho buổi biểu diễn tiếp theo, thời gian không kịp nên lần này tạm thời không qua ăn cơm được ạ.”
Chu Anh Hiệp thở dài một tiếng thườn thượt, không nói năng gì nữa.
Bạc Tư Niên đứng im lặng một lát, chung quy vẫn không bước lên lầu, anh không muốn bà nội phải gượng cười khi đối diện với mình. Anh xoay người đi xuống lầu, quay trở về theo lối cũ, bắt gặp một người dì giúp việc đang bưng trà đi tới, anh thuận miệng dặn dò một câu, bảo dì đừng nói với Chu Anh Hiệp là anh từng đến đây.
Bạc Tư Niên ngồi trong khoang xe dưới bóng râm của cây hòe một lúc lâu, rồi dặn tài xế lái xe quay trở lại đường Tế Sơn.
/
Liêu Thanh Diễm mặc bộ áo mưa màu đen dài rộng một cách rõ rệt so với chiều cao của mình, chậm chạp đi từng bước về phía cánh cửa kính.
Với tâm thế đằng nào cũng phải đối mặt, Liêu Thanh Diễm hít một hơi thật sâu, nắm lấy tay cầm rồi đẩy cửa bước vào.
Trong phòng khách là một khoảng tối tăm, đèn vẫn tắt ngấm, có lẽ vì Bạc Tư Niên không dặn dò nên không một ai dám tùy tiện bật lên.
Bên ngoài nhà có ánh sáng hắt vào, đó là những chiếc đèn âm đất giấu giữa các khe gạch đá, chỉ có điều độ sáng rất thấp, khiến người ta liên tưởng đến câu nói “ngọn đèn dầu leo lét như hạt đậu”.
Phải thích nghi với bóng tối thì mới có thể phân biệt được đường nét của Bạc Tư Niên từ chút ánh sáng mờ nhạt này.
Anh đã đứng dậy từ lúc nào, nhưng không đi vào trong mà cứ đứng ngay bên cạnh bức tường kính, đối diện với khoảng sân đang đổ mưa.
Liêu Thanh Diễm tháo mũ trùm đầu xuống, kéo khóa kéo rồi cởi áo mưa ra. Những giọt nước mưa rào rào lăn loang lổ, cô cầm chiếc áo mưa trong tay, không biết nên đặt nó ở nơi nào mới phải.
Một chuyện nhỏ nhặt như thế này thật sự rất khó để mở lời hỏi Bạc Tư Niên. Nếu có thể, cô chỉ muốn dùng một gậy đánh ngất anh đi, tốt nhất là đánh đến mức anh mất trí nhớ, quên sạch sành sanh mọi chuyện đã xảy ra từ đầu chí cuối trong đêm nay.
Do dự một lát, Liêu Thanh Diễm trực tiếp đặt chiếc áo mưa lên nền gạch đá ngay cạnh cánh cửa kính. Cô tin tưởng ông quản gia Ngô vạn năng kia sẽ xử lý ổn thỏa việc này.
Thế nhưng khi trong tay không còn cầm thứ gì nữa, Liêu Thanh Diễm mới nhận ra tình hình xoay chuyển đột ngột, càng trở nên gượng gạo hơn: Giờ đây, thứ mà cô không biết nên đặt vào đâu lại chính là bản thân cô.
Và ngay vào khoảnh khắc này, Bạc Tư Niên quay đầu lại, liếc nhìn cô một cái.
Đôi chân muốn làm kẻ phản bội, chỉ chực nhấc bước bỏ chạy, nhưng đã bị lý trí của cô thuyết phục, cô lẹt quẹt từng bước đi đến bên cạnh Bạc Tư Niên.
Vừa rồi dáng vẻ của cô lén lút quá, nếu không giải thích cho rõ ràng thì chẳng biết Bạc Tư Niên có báo cảnh sát đến bắt cô đi hay không nữa.
Liêu Thanh Diễm cố gắng hết sức muốn tỏ ra như không có chuyện gì, nhưng giọng nói khi mở lời lại khô khốc và mất tự nhiên đến vậy: “... Anh về rồi à?”
“Ừ.”
“... Ý tôi là sao anh lại quay lại đây?”
“Đây là nhà tôi.” Bạc Tư Niên liếc nhìn cô một cái.
Cho dù căn bản là nhìn không rõ, nhưng cô vẫn có thể dịch được ý của cái liếc mắt này: Một con người bình thường sao có thể hỏi ra một câu ngốc nghếch đến vậy chứ.
“Ý tôi là anh...” Liêu Thanh Diễm từ bỏ việc sắp xếp từ ngữ, cô khẽ cắn môi, “Chắc anh hiểu ý tôi mà.”
“Không hiểu.”
“...”
Quyền lực lớn nhất của những kẻ bề trên thực ra không phải là những thứ hiển hiện ngoài mặt như vinh hoa phú quý, mà là chỉ cần họ không muốn, họ có thể không cần phải giải thích với bất kỳ ai.
Liêu Thanh Diễm hơi giận Bạc Tư Niên, dù chỉ là nổi trận lôi đình nho nhỏ ở trong lòng: Anh giỏi lắm. Anh giỏi lắm chẳng qua cũng là vì tôi thích anh mà thôi.
---