Tìm Một Người Giống Anh

Chương 14 : CHÍN MUỒI - “Thanh Diễm.”

Trước Sau

break

Họ giống như hai linh hồn tự do lang thang, đi qua phòng khách tối tăm để vào sâu trong căn phòng phía bên trong.

Nhịp thở không đồng điệu với bước chân, mỗi bước đi đều như lảo đảo, Liêu Thanh Diễm siết chặt ngón tay Bạc Tư Niên, bàn tay cô sưởi ấm cho làn da hơi lạnh của anh, khiến nó khẽ ấm lên đôi chút.

Bạc Tư Niên đẩy cửa ra, giơ tay lên, ngón tay anh chạm vào công tắc bên cạnh cửa, khựng lại một thoáng rồi không bật lên.

Liêu Thanh Diễm cảm nhận được bàn tay đang nắm lấy mình nới lỏng ra rồi giơ lên, đốt ngón tay trỏ khẽ cong lại, chạm nhẹ vào mặt cô, giọng nói khàn đặc như sương mù buông xuống: “Uống nước không?”

Liêu Thanh Diễm nuốt nước bọt một cái khô khốc, vô thức gật đầu.

Dường như Bạc Tư Niên khẽ nghiêng đầu, lại dường như không, anh xoay người đi ra ngoài.

Liêu Thanh Diễm khoanh tay trước ngực, bước vào trong phòng. Đây là phòng ngủ phụ nằm ở phía đông tận cùng, một căn phòng khép kín lớn có phòng thay đồ, phòng tắm và ban công góc. Hai mặt ban công đều là rặng cây, khả năng cách âm của cửa kính không tốt bằng tầng dưới, bởi vậy có tiếng gió mưa thoang thoảng lọt vào trong.

Hít một hơi thật sâu cũng chẳng thể xua tan nổi nỗi căng thẳng, cô đi đến cuối giường rồi ngồi xuống, cả người lún hẳn xuống dưới khiến cô giật nảy mình, vội vàng đứng dậy, nhận ra là do đệm giường quá mềm.

Đứng sững người một lát, cô đi về phía phòng tắm, cô muốn xem xem rốt cuộc sắc mặt mình trông tệ đến mức nào.

Tìm được công tắc bật lên, ánh đèn màu cam nhạt tỏa ra, chiếc gương trên bức tường đá màu kem phản chiếu một gương mặt có phần nhợt nhạt. Nhưng cũng may, chỉ là thiếu chút sắc hồng như bình thường mà thôi.

Trước đó ăn xong bữa đêm cô đã đánh răng rồi, vì định bụng tham quan một vòng xong là đi ngủ.

Lúc này, tầm mắt cô bỗng chú ý đến bộ đồ dùng vệ sinh cá nhân trên bệ đá, trong đó có cả chiếc bàn chải đánh răng chưa bóc mác. Liêu Thanh Diễm dựng tai lên nghe ngóng như kẻ trộm, bên ngoài tạm thời chưa có động tĩnh gì.

Cô nhanh chóng bóc chiếc bàn chải ra, đánh răng thêm một lần nữa.

Kem đánh răng có vị bưởi ngọt thanh, cô đã tìm được loại giống hệt này ở chỗ chuyên nhận mua hàng hộ với cái giá đắt cắt cổ, và đã thêm nó vào giỏ hàng rồi.

Nhổ bọt kem ra súc miệng, cô bỗng nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ ngoài cửa.

Cô nhanh chóng cất bàn chải và chiếc cốc thủy tinh về chỗ cũ, đưa tay xuống dưới vòi nước, giả vờ thản nhiên rửa tay.

Tiếng bước chân đã vào trong phòng, dừng lại một thoáng rồi tiến về phía phòng tắm.

Liêu Thanh Diễm căng thẳng nín thở, ánh mắt bỗng thoáng thấy bên khóe môi mình trong gương vẫn còn sót lại một chút bọt trắng, cô liền giơ ngón tay quệt đi ngay lập tức.

Khoảnh khắc tiếp theo, bóng dáng Bạc Tư Niên đã xuất hiện nơi cửa phòng tắm.

Vẫn biết anh rất cao, nhưng lúc này có khung cửa làm mốc so sánh, cô mới biết, có lẽ anh còn cao hơn so với cô ước lượng bằng mắt thường đôi chút.

Cũng chính vì vậy mà mang lại cảm giác áp lực vô hình.

Liêu Thanh Diễm cuống quýt một cách vô cớ, liếc nhìn người trong gương một cái là ngay lập tức dời mắt đi, chỉ nhìn chằm chằm vào tay mình.

Bạc Tư Niên không lên tiếng, anh tựa người vào khung cửa.

Cô nhận ra anh đang nhìn mình chăm chú, nhưng không thể xác định được ý của anh là đang quan sát hay là đang dò xét.

Tiếng nước chảy rào rào vang lên một lúc lâu, Liêu Thanh Diễm nhận ra thời gian rửa tay của mình quá dài rồi, cô vội vàng giơ tay gạt khóa vòi nước xuống.

“... Anh có cần dùng không?” Cô hỏi.

“Không cần.”

Tiếng nước biến mất, không gian chỉ còn lại sự im lặng gượng gạo.

Trong lòng Liêu Thanh Diễm vô cùng hoảng loạn, cô chỉ đang giữ vẻ bình tĩnh bằng bản năng không muốn mình làm trò hề.

Cô lấy khăn giấy lau tay, hối hận vì vừa rồi mình lại bảo muốn uống nước, nếu không cần, có phải lúc đó vào thẳng trực tiếp vấn đề sẽ tốt hơn không.

Không đúng... Cô bất tri bất giác nhận ra, lấy nước chẳng qua chỉ là thuận tay, thứ mà Bạc Tư Niên thực sự đi lấy là...

Sự căng thẳng giống như một mớ bông gòn không ngừng phình to ra, lấp đầy lá phổi của cô, khiến cô khó lòng hô hấp.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương