Lần đầu tiên cô có cảm giác căng thẳng đến mức muốn nôn, có lẽ vừa rồi cô nên đòi Bạc Tư Niên cho rượu chứ không phải nước, dù sao thì phần lớn những cuộc tình một đêm đều bắt đầu từ quán bar cơ mà.
Cô ghét việc bản thân vì căng thẳng mà không thể tự chủ điều khiển hơi thở, chân tay và đầu óc của mình.
Ghét việc Bạc Tư Niên có thể tác động đến cô sâu sắc như vậy.
Không thể gồng mình thêm được nữa.
“Bạc Tư Niên...” Trong tai xuất hiện một tiếng ù ù ngắn ngủi giống như khi đi máy bay do chênh lệch áp suất, cô hơi không nghe rõ giọng nói của chính mình, tự nhiên cũng không biết rằng từng chữ mình thốt ra đều đang khẽ run rẩy.
Rất ít người gọi thẳng tên họ của Bạc Tư Niên như vậy. Bạn bè thân thiết thì gọi là “Tư Niên”, trong công việc thì gọi là “sếp Bạc”, người không thân không sơ thì sẽ gọi tên tiếng Anh “Simon” của anh.
Bạc Tư Niên dời tầm mắt từ ngón tay cô lên, chăm chú nhìn vào gương mặt cô: Sắc mặt cô trông không đến nỗi hoảng hốt như giọng nói, chỉ có một nỗi bối rối rất đỗi chân thật mà thôi.
Dường như cô muốn ngẩng đầu lên, nhưng vừa thử một chút đã từ bỏ, những ngón tay thon dài bám chặt vào thành bệ đá, “... Có thể nắm tay em không?”
Bạc Tư Niên bước một bước vào trong phòng tắm, nắm lấy bàn tay đang bám trên bệ đá của cô, siết chặt rồi đột ngột kéo một cái.
Chân cô dường như bủn rủn không chống đỡ nổi, bị kéo một cái là lao thẳng vào lồng ngực anh, không có bất kỳ sự phản kháng nào.
Nhưng ngay sau đó, dường như cô phản ứng lại được chuyện gì đang xảy ra, bàn tay đang cứng đờ đặt lên cánh tay anh, có vẻ như muốn lùi lại để đứng thẳng người lên.
“Đừng cử động.” Cánh tay anh dịch chuyển lên trên, siết chặt lấy eo cô, cô lập tức đứng khựng lại im lìm.
Lúc nói chuyện thẳng thắn thì thốt ra những lời kinh người như vậy, sao bây giờ lại sợ hãi đến nông nỗi này cơ chứ.
Bạc Tư Niên cúi đầu, môi anh chạm vào những sợi tóc trên đỉnh đầu cô, anh hơi nghiêng đầu né đi, bàn tay còn lại giơ lên tắt chiếc đèn trong phòng tắm.
Bóng tối dường như giúp cô dịu lại đôi chút, ít nhất thì móng tay cô không còn bấm chặt vào da thịt trên cánh tay anh như lúc nãy nữa.
Tạm thời không có ai cử động.
Trong nhịp thở đều đặn như thường ngày của Bạc Tư Niên dần có những mùi hương khác xâm nhập vào, làn da, lọn tóc... Cùng một loại sữa tắm và dầu gội giống như anh, nhưng vì người sử dụng khác nhau mà xuất hiện sự khác biệt tinh tế.
Anh như tự phát cúi đầu xuống, muốn ngửi cho thật rõ ràng, để phân biệt nguyên nhân tạo nên sự khác biệt này.
Liêu Thanh Diễm giống như chim sợ cành cong, một chút cử động nhỏ cũng có thể khiến trái tim cô giật mình kinh hãi, khi cảm nhận được Bạc Tư Niên cúi đầu, cô sợ hãi nín thở.
Hơi thở của anh phả vào phía sau tai cô.
Dừng lại một lúc lâu, chóp mũi khẽ cọ xát.
Làn da mỏng manh mềm mại phía sau tai cảm nhận được một chút hơi ấm, nhận ra đó là môi của Bạc Tư Niên, đầu cô ù đi, máu chạy ngược dòng.
Nền gạch đá như biến thành bãi đầm lầy, hai chân lún xuống, cô bấm ngón tay theo bản năng, bám chặt lấy cánh tay Bạc Tư Niên.
Chiều cao của cô vượt quá một mét bảy, thế nhưng vẫn có thể được Bạc Tư Niên bao trọn vào lòng, vóc dáng cao lớn của người đàn ông vô cùng có khí thế, khẽ đẩy một cái là cô đã không tự chủ được mà lùi về sau, lưng tựa vào bệ rửa tay.
Hơi thở ấm áp như ngọn lửa lưu chuyển phía sau tai, bên cổ, đầu và cổ cô ngửa về sau như một phản ứng trực giác để tránh bị bỏng.
Cô không cảm nhận được sự tồn tại của trái tim mình nữa, có lẽ chúng đã hoàn toàn đình công vì đập quá nhanh rồi.
Hai chân đột nhiên hẫng trên không trung.
Liêu Thanh Diễm giơ tay ôm lấy bờ vai Bạc Tư Niên theo bản năng.
Nỗi hoảng hốt khi bị hẫng chân không hề biến mất, ngược lại càng lúc càng dồn dập theo từng bước chân anh bế cô ra khỏi phòng tắm, cho đến khi kết thúc trên chiếc giường quá đỗi mềm mại.
Giống như hoàn toàn chìm vào bãi cát lún, không cần phải cố gắng phản kháng nữa.
Không cho cô cơ hội để thở dốc, bóng dáng cao lớn đột ngột cúi xuống áp sát.
---