Tài khoản mạng xã hội của Liêu Thanh Diễm chủ yếu làm về mảng biến hình, nhưng khác với phong cách một giây chuyển từ mặt mộc sang trang điểm đậm của những người khác, cô sẽ lồng ghép cả quá trình tự may quần áo của mình vào trong đó.
Ví dụ như video chủ đề nữ tướng quân có số liệu tương tác cực kỳ tốt của cô, cảnh đầu tiên là khoác một tấm vải đỏ lên người, cảnh thứ hai trang phục đã bắt đầu thành hình, cảnh thứ ba áo choàng, áo giáp, thương bạc đều đầy đủ, cuối cùng là màn trình diễn toàn diện với cờ xí tung bay và ánh mắt sắc lẹm. Đoạn phim cắt ghép kết hợp nhịp nhàng với nhạc nền, tiết tấu dứt khoát, mang tính thẩm mỹ cao, tỷ lệ người xem hết video vô cùng lớn.
Ngoài ra, cô còn có một tài khoản phụ, chủ yếu cập nhật quá trình cô tự may quần áo. Một chủ đề nhưng tận dụng theo hai cách, khuyết điểm duy nhất là rất mệt, vừa phải làm quần áo vừa phải quay phim, gần như một tháng mới cập nhật được một lần.
Thế nhưng hầu như cô chẳng bao giờ phải lo lắng về các đơn hàng quảng cáo, rất nhiều trò chơi trên điện thoại di động sẽ tìm cô để hợp tác, thực hiện những video theo kiểu hóa thân thành nhân vật.
Vừa cập nhật xong một kỳ quảng cáo thương mại, Liêu Thanh Diễm mệt muốn đứt hơi, cô tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi đến chỗ cô bạn thân Đàn Nhược Vi một chuyến.
Bố mẹ Đàn Nhược Vi sắp tổ chức tiệc rượu kỷ niệm ba mươi năm ngày cưới, Đàn Nhược Vi nhờ Liêu Thanh Diễm giúp cô ấy chọn bộ lễ phục sẽ mặc vào ngày hôm đó.
Đàn Nhược Vi tuy là con gái nuôi nhưng đãi ngộ được hưởng chẳng có gì khác biệt so với con ruột. Anh trai cô ấy theo đuổi ngành nghệ thuật, sự nghiệp của nhà họ Đàn cần có người quản lý, mà cô ấy lại tình cờ có thiên phú về mảng này, thế nên sau khi tốt nghiệp đại học, cô ấy bắt đầu được nuôi dưỡng như một người thừa kế.
Hai người đã một thời gian không gặp nhau, lúc gặp mặt có biết bao nhiêu chuyện để nói. Đàn Nhược Vi bước vào cửa còn chưa kịp uống một ngụm nước nào đã kéo tuột Liêu Thanh Diễm chui đầu vào phòng để quần áo.
Quần áo vừa mới được vận chuyển đến, Đàn Nhược Vi cũng chưa từng xem qua, cô ấy lấy từng bộ xuống, ướm thử trước người: “Cậu nhắn tin WeChat cho tớ bảo là đang cân nhắc việc rời khỏi Tế Thành sao?”
“Ừ.”
“Dự định khi nào thì đi?”
“Nhà thuê còn vài tháng nữa là hết hạn, rồi đến tháng sáu là sinh nhật cậu...” Liêu Thanh Diễm bấm bấm đốt ngón tay, thầm bổ sung thêm trong lòng, còn có sinh nhật của Bạc Tư Niên vào ngày 23 tháng 5 nữa, “... Tớ nhất định sẽ đợi sau sinh nhật cậu rồi mới đi.”
“Thế thì cậu không đi nổi đâu.” Đàn Nhược Vi nói một câu trúng tim đen, “Đánh tiếng từ sớm như vậy là bởi vì trong lòng cậu không muốn đi. Người thực sự muốn đi thì có lẽ sẽ im hơi lặng tiếng mà đi từ lâu rồi.”
“...” Liêu Thanh Diễm hơi chột dạ.
Khác với việc đôi khi Liêu Thanh Diễm hoàn toàn hành động dựa vào sự bốc đồng và trực giác, Đàn Nhược Vi là một người lý trí đến mức có phần lạnh lùng, nếu không thì cô ấy cũng không được gia đình đặt kỳ vọng cao đến thế.
“Tế Thành có nhiều cơ hội, các mối quan hệ của cậu cũng đều ở đây cả, nếu không phải đến mức không thể ở lại được nữa thì tớ không khuyên cậu đi đâu.” Đàn Nhược Vi quay đầu lại ngắm nghía Liêu Thanh Diễm, “Không phải cậu thực sự bị chuyện của Chu Tiến làm cho suy sụp đấy chứ? Tớ nghe bọn họ bàn tán, bảo dạo này cậu chẳng tham gia tụ tập gì cả, là đang trốn một góc để chữa lành vết thương lòng. Chu Tiến này... tớ đánh giá khách quan nhé, nếu như đòi hỏi theo tiêu chuẩn của một người bạn đời, tớ cho rằng cậu ta thiếu đi một số phẩm chất cơ bản.”
“Bọn họ nói bậy nói bạ mà cậu cũng tin, tớ chỉ sợ Chu Tiến kẹt ở giữa thì khó xử thôi.”
---