“Ngu Ức Ninh không phải là hạng người vừa đâu. Cô ta có thể nhẫn nhịn cậu đến tận bây giờ là vì thứ nhất, nếu cô ta so đo chấp nhặt với cậu thì sẽ tỏ ra bản thân không đủ rộng lượng, thứ hai, cô ta cần một kẻ bại trận để làm tăng thêm giá trị cho lời cầu hôn của Chu Tiến.”
“Thế thì cô ta đánh giá tớ quá cao rồi, tớ làm gì có năng lực cạnh tranh như vậy.”
“Nhan sắc cái loại mã gen độc đắc này chính là năng lực cạnh tranh cốt lõi đấy, chỉ là cậu không tận dụng nó một cách tối đa thôi.” Đàn Nhược Vi không phải là kiểu người tiếc rèn sắt không thành thép, cô ấy và Liêu Thanh Diễm có thể trở thành bạn bè, một là do xuất thân tương tự, hai là do tính cách hợp nhau, chỉ là cô ấy có phần may mắn hơn một chút mà thôi. Điều cô ấy yêu thích nhất ở Thanh Diễm chính là ưu điểm không có quá nhiều dã tâm, nói cách khác, Thanh Diễm rất chân thành, chỉ cần không chủ động đến trêu chọc cô trước thì lúc nào cũng có thể hoàn toàn yên tâm, tuyệt đối không bao giờ bị cô tính kế.
“Vậy giám đốc Đàn nhỏ dạy tớ chút đi, nên tận dụng thế nào đây?” Liêu Thanh Diễm ngồi xuống ghế sofa, ôm một chiếc gối tựa vào lòng, cười hỏi.
“Cái vòng tròn này của chúng ta ấy mà, phạm vi chọn bạn đời của con gái hẹp lắm, đứa bán giày thì kết đôi với đứa bán quần áo, đứa bán nước tương thì kết đôi với đứa bán gạo... Con gái lại còn muốn chọn người ở tầng lớp cao hơn, thế nên phạm vi có thể lựa chọn lại càng hẹp hơn nữa. Trong lúc so kè với nhau thì còn phải đề phòng một số biến số. Xinh đẹp chính là biến số lớn nhất. Nếu không thì tại sao có những cô gái gia đình đã giàu nứt đố đổ vách rồi mà vẫn còn phải đi thẩm mỹ viện để chỉnh sửa nhan sắc cơ chứ. Cái gọi là xem trò cười của cậu, thực chất phần nhiều là sự phòng ngự theo bản năng xuất phát từ cảm giác khủng hoảng. Một hot girl xinh đẹp như cậu, thực chất trên thị trường cạnh tranh của phái nữ còn có sức cạnh tranh hơn cả bọn họ đấy. Các ông trùm lớn lại không biết vợ mình là những tiểu thư rởm sao? Nhưng điều đó thì có sá gì, xinh đẹp, biết nghe lời và biết sinh con đẻ cái là được rồi. Trong cái vòng tròn này của chúng ta, nhan sắc muốn đổi thành tiền mặt, thuần túy cân nhắc đến việc tối đa hóa lợi ích, thì đương nhiên là bất chấp tất cả để tìm một người đàn ông có điều kiện tốt nhất trong tầm tay.”
“Nhưng như vậy chẳng phải là hoàn toàn biến con người thành một món hàng rồi sao?”
“Cho nên tớ mới nói, đây là lối đánh thuần túy tối đa hóa lợi ích.” Đàn Nhược Vi nói, “Cậu chính là không đủ thực tế, cho nên mới ngốc nghếch xoay quanh Chu Tiến bao nhiêu năm nay, chẳng vớ được chút lợi lộc gì cả.”
Liêu Thanh Diễm vô thức bóp bóp chiếc gối tựa, khẽ mỉm cười, không giải thích gì thêm. Chín mươi chín phần trăm mọi chuyện cô đều có thể thành thật với Đàn Nhược Vi, nhưng chuyện thích Bạc Tư Niên lại vừa vặn nằm trong một phần trăm còn lại kia.
“Vậy còn Nhược Vi cậu thì sao? Cậu cũng sẽ cần một người giống như Chu Tiến...”
“Tớ không biết nữa.” Thần sắc Đàn Nhược Vi rất đỗi bình tĩnh, “Tớ không có quyền lựa chọn. Nếu nhà họ Đàn muốn tớ kết hôn, tớ sẽ kết hôn.”
Liêu Thanh Diễm im lặng hẳn đi.
Đàn Nhược Vi chọn quần áo cũng cực kỳ nhanh gọn hiệu quả, hơn hai mươi chiếc váy, cứ mỗi lần lướt qua là lại loại bỏ một nửa, cuối cùng còn lại ba chiếc vào vòng chung kết, cô ấy bảo Liêu Thanh Diễm giúp mình tham mưu.
Đàn Nhược Vi lấy xuống một chiếc váy liền thân bằng lụa satin màu đen, ướm thử lên người rồi nhíu mày: “... Cái kiểu quần áo gì thế này, phía sau lưng khoét sâu đến tận eo rồi, mặc kiểu gì được cơ chứ.”
---